|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
MỘT
Chiếc xe lam cũ kỹ cố
lết cho hết con dốc bờ
hồ để ́ ạch tiến
đến cổng học viện
Giáo Hoàng Piô X và ngừng cho
khách xuống, trước khi
lăn bánh tiếp con đường
dẫn lên Đại học và
ấp Đa Thiện. Hai vị
sư nữ thong thả bước
xuồng, dáng điệu như
ngượng ngùng e thẹn. Một
làn gió mạnh thổi tới
khiến cả hai vội
đưa tay giữ chặt chiếc
lúp đội sơ sài trên
đầu, rồi nép bên nhau bước
vào trong cổng. Màu áo xám nhạt
tuy không nổi cho lắm giữa
hàng cờ xí đủ màu, nhưng
cả hai đều tưởng
chừng như đang khởi
đầu một cuộc diễn
hành và thầm nghĩ hàng trăm
cặp mắt sắp sửa
đổ dồn về ḿnh. Quan
khách hôm nay dĩ nhiên sẽ có
nhiều thành phần nữ giới,
nhưng chắc hẳn họ sẽ
là những nữ tu Phật giáo
duy nhất đến dự lễ
khánh thành một học viện
Thiên Chúa giáo tại thị xă
này.
Đà Lạt đă vào thu, nhưng
trời sáng nay thật nhiều
nắng. Mùa thu cao nguyên không lạnh
lắm và gió vẫn c̣n nhẹ,
như mơn trớn cây cỏ
lá hoa. Thành phố xem chừng lấy
lại bầu sinh khí nhộn nhịp
với các sinh viên và học sinh
trở lại trường sau ba
tháng nghỉ hè. Đà Lạt
là chốn du lịch với muôn
nét duyên dáng xinh tươi,
nhưng Đà Lạt cũng là
nơi quy tụ biết bao thành
phần trẻ trung từ khắp
nơi đổ về, Là đây
khu vườn văn hoá đầy
hứa hẹn, được lồng
khung với vạn sắc hoa, quyến
rũ và thơ mộng.
Thoáng ngước nh́n lên toà
nhà bốn tầng hùng vĩ, rồi
ngó quanh thấy trùng điệp
đủ loại xe cộ của
khách đậu kín trước
và hai bên cơ sở, sư bà
Đàm Thi bất giác lên tiếng
:
-
Diệu Thanh à, biết thế
ḿnh xin kiếu không tới có lẽ
tốt hơn.
Hơi
bỡ ngỡ, cô nữ tu trẻ
mở to đôi mắt đáp nhẹ
:
-
Sao vậy sư bà ? Ḿnh nên có mặt
để tỏ thiện chí và
t́nh liên đới chứ !
- Đă đành ḿnh nên đi. Càng
khác biệt tôn giáo càng cần.
Nhưng chẳng biết tại
sao thấy ḿnh lạc lơng xa lạ
quá.
Diệu Thanh co người lại
theo cơn gió, nhưng vẫn cố
rảo bước như để
gây phấn chấn cho sư bà.
Trong đầu nàng cũng bất
ngờ so sánh ngôi chùa quá nhỏ
bé khiêm tốn của ḿnh nơi
ấp Trại Hầm xa tít miệt
ngoại ô với toà nhà học
viện đồ sộ lại
toạ lạc bên bờ hồ
Xuân Hương ngay kế trung tâm
thành phố này. Nàng cũng hiểu
và muốn biểu đồng t́nh
với bề trên, nhưng nhất
định giữ thái độ
lạc quan :
- Đi cho biết đó biết
đây, sư bà ạ. Phần
ǵ ḿnh cũng có cơ hội học
hỏi thêm. Vả lại…
Sư
bà bỗng ngắt lời Diệu
Thanh, đưa tay chỉ về
phía trước :
- Ḱa có mấy ông thày đang tiến
ra đón ḿnh th́ phải. Xem chừng
ḿnh đến hơi muộn. Có
thể nghi lễ đă bắt
đầ rồi.
Quả
thế, mấy chủng sinh
đon đả chào đón rồi
như hối thúc hai người
vào ngay hội trường.
Hàng
ghế quan khách cơ hồ
đă gần kín. Bầu khí
trang nghiêm trịnh trọng bao
trùm cả căn pḥng tràn ngập
ánh đèn. Dĩ nhiên hàng trăm
cặp mắt hướng về
hai vị khách quư khi ban tổ chức
giới thiệu danh tính. Lại
một tràng pháo tay vang lên. Hội
trường tưng bừng chờ
phút khai mạc.
Với
diễn văn nối tiếp cùng
những lời chúc mừng nồng
nhiệt từ nhiều đại
diện khác nhau, phần văn
nghệ phụ diễn cũng
được liên tục xen kẽ.
Và rồi buổi lễ ra mắt
Học viện đă kết
thúc với chương tŕnh tiệc
trà self-service tại nhà ăn
dưới hầm cánh trái.
Thực
ra, các giới chức và hàng
giáo phẩm bên đạo đă
tới đây để tổ
chức lễ khánh thành và cắt
băng khai mạc cơ sở mới
từ chiều hôm trước,
cùng với đủ nghi thức
làm phép nhà cũng như lễ
tuyên thệ của ban giám đốc
và giáo sư. Hôm nay chỉ nhằm
giới thiệu cho các giới
chức và quan khách phần đời.
Dĩ nhiên các tổ chức tôn
giáo bạn cũng được
mời đầy đủ. Mấy
vị Thượng toạ và
Đại đức từ các
chùa Linh Sơn, Linh Quang, Linh
Phương và Viên Quang hầu
như cũng hiện hiện diện
cả trong buổi lễ. Tuy nhiên
một vài vị đă ra về
trước khi xuống nhà
ăn, chẳng biết v́ bận
công việc hay ngần ngại
phải dùng thực đơn không
thích hợp, dẫu cho đă có
người báo riêng rằng ban
tổ chức cũng chuẩn bị
sẵn cả đồ chay.
Diệu
Thanh c̣n đang rụt rè đứng
nép sau sư bà tại một
góc pḥng ăn th́ đột nhiên
một chủng sinh tiến đến
lịch sự chào mời :
-
Xin chào sư bà và ni cô. Tôi
được đặc cử
để tiếp đăi hầu
chuyện hai vị. Thật hân hạn
được hai vị hiện
diện hôm nay để khích lệ
chúng tôi trên đường tu học.
Xin cả hai cứ tự nhiên
coi đây như ở nhà. Nào,
xin bắt đầu lấy và
dùng chút đồ ăn.
Như
bớt được vẻ xa lạ,
hai vị khách đă cùng với
người chủng sinh tiến
ra dùng đĩa lấy phần
ăn trưa.
Sư
bà lên tiếng :
- Cảm ơn thày. Lần đầu
chúng tôi được tới
đây. Thật học viện lớn
và đẹp quá. Chắc có nhiều
thày… ở trường này lắm
?
- Hiện nay trường có tám
lớp với khoảng hai trăm
tu sinh. Ngôi trường cũ bên
ấp Hà Đông quá chật hẹp.
May mắn được Toà
thánh và nhiều ân nhân giúp
đỡ nên mới được
thế này.
Diệu Thanh ra vẻ mạnh dạn
:
- Xin thày cho biết quư danh
được không ạ ?
- Thưa tôi là Hoàng, vừa lên
năm thứ ba thần học.
Tức là đă học ở
đây sáu năm cả thảy
rồi.
Ni cô như được đà
hỏi thêm :
- Chắc thày học ở đây
sướng lắm nhỉ. À mà
thày… thích đi tu từ bao giờ
?
Hoàng bỗng hơi giật ḿnh
v́ người ni cô trẻ cứ
nh́n chàng đăm đăm không
rời, mà chưa ǵ đă muốn
thắc mắc về đời
tư ḿnh như thề, Nhưng
chàng cũng cố làm ra vẻ tự
nhiên :
- Thấy nhà cao cửa rộng
ai cũng bảo chúng tôi ở
đây là sung sướng nhất
đời. Ít người thực
sự hiểu cho rằng chúng
tôi phải trải qua một chương
tŕnh học vấn rất cực
nhọc gồm tám năm trời
đằng đẵng.
Diệu Thanh tṛn xoe đôi mắt
:
- Sao phải học lâu thế,
thưa thày ?
Hoàng nhẹ giọng :
- Theo truyền thống th́ sau khi
xong ban tú tài với bảy năm
thuộc tiểu chủng viện,
lên đây chúng tôi chỉ học
thêm sáu năm nữa thôi. Tuy
nhiên, bởi học viện này
được thành lập theo
tiêu chuẩn mới của các
đại chủng viện quốc
tế, nên hai năm triết
đầu tiên được kéo
ra thành bốn năm. Cũng may
mà giữa hai chương tŕnh
triết và thần học, chúng
tôi có một năm đi thử.
Diệu Thanh lại ṭ ṃ :
- Nghĩa là chính thày đă qua năm
thử đó ? Thày được
thử ở đâu ? Có… khó
không ?
Hoàng mỉm cười :
- Vâng, tôi được gửi
tới một xứ đạo
ở Bảo Lộc. Đă gọi
là thử th́ phải khó một
tí chứ ! Mà phần lớn
khó hay không là ở ḷng ḿnh, dẫu
đôi khi vị linh mục chính
xứ nơi đó cũng vô
t́nh hay hữu ư tạo nên một
năm thử thách gay go cho mấy
ông thày trẻ. Riêng phần
tôi, năm đó có ư nghĩa thực
tập nhiều hơn.
Sư bà năy giờ đứng yên
nghe mẩu đối thoại giữa
hai người, thong thả đặt
ly nước xuống bàn rổi
nh́n Hoàng :
- Có lẽ bữa trưa đă
tạm đủ cho chúng tôi.
Bây giờ, nếu được,
xin phép thày cho chúng tôi đi coi
các pḥng ốc của học viện.
Được không ạ ?
Hoàng vồn vă :
- Dạ đó cũng thuộc
trong chương tŕnh hôm nay mà.
Chắc nhiều quan khách đă
khởi sự rồi. Vậy xin
mời sư bà và ni cô nhé.
Ba người rời pḥng ăn
đi ngược qua cánh phải
để thăm gian pḥng triển
lăm. Tiếng nói cười
ồ ào tứ phía khiến cả
ba thấy tự nhiên và thân mật
hơn. Hai vị khách tỏ ra rất
chăm chú quan sát những bức
ảnh liên hệ tới các sinh
hoat học vấn cũng như
các nghi thức tôn giáo. Nhận
thấy các giáo sư đều
là những linh mục ngoại
quốc, sư bà lên tịếng
hỏi :
- Quư thày ở đây phải
dùng ngoại ngữ trong lớp
hay giáo sư giảng bằng tiếng
Việt ?
Hoàng xoa hai tay :
- Thưa trong giai đoạn
đầu buộc phải dùng
ngoại ngữ. Hy vọng ít năm
nữa sẽ có những giáo sư
người Việt. Bây giờ
Pháp ngữ là chính. Sách vở
th́ cũng c̣n nhiề bằng tiếng
La Tinh. Riêng chương tŕnh bổ
túc văn chương Việt
Nam và môn giảng thuyết th́ dĩ
nhiên nhà trường phải thuê
giáo sư người Việt.
Bỗng Diệu Thanh chỉ vào một
bức h́nh chụp lại một
trận đấu banh và tươi
cười nói :
- Ai ngờ quư thày cũng
chơi thể thao dữ ghê ! Mà
ai trông giống thày Hoàng quá à !
Hoàng cười :
- Dạ đúng đó. Đây
là buổi đấu bóng chuyền
giao hữu với các sinh viên trường
vơ bị Quốc gia. Tôi nhờ
hơi cao nên được mời
tham dự cho vui đó thôi…
Diệu Thanh chưa chịu :
- Gớm, thày chỉ giỏi
khiêm tốn để giấu tài.
Ai c̣n dám hỏi chuyện ǵ
thêm nữa !
Hoàng phân bua :
- Ni cô dạy quá lời. Học
hành mệt th́ phải có chút thể
thao giải trí chứ. Vả lại…
Sư bà ngắt lời, như
muốn đổi câu chuyện
:
- Các thày đông đảo thế
này, chắc ngoài việc học
hành ra, c̣n có nhiều sinh hoạt
khác nữa, cả trong nhà cũng
như bên ngoài phải không ?
Hoàng gật đầu :
- Vâng th́ cũng có môt số
sinh hoạt này nọ, Tổ chức
nào xem ra cũng cần như thế.
Vả lại học viện này
có những liên hệ với nhiều
chỗ khác, cả về đạo
cũng như đời.
Diệu Thanh như muốn tra khảo
thêm :
Xin hỏi thày Hoàng một điều
: Có phải trong phần văn
nghệ lúc năy, bài vũ ‘Tiếng
hát Mường Luông’ là do
chính các thày đảm trách
không nào ?
Hoàng đưa tay xoa cằm, ngần
ngừ nói :
- Ni cô đă nhận định
th́ làm sao mà sai được.
Màn vũ tân thời đă cầu
viện bên Đại học. C̣n
lại màn múa Thượng ḿnh
phải ráng mà gánh vác chứ
không th́ coi sao nồi. Chỉ
mong không bị quan khách chê bai…
Diệu Thanh tấn công :
- Gớm quư thày hoá trang khéo
ơi là khéo ! Không để ư
kỹ, chắc ai cũng tưởng
là các cô bên ngoài.
Sư bà nh́n xéo Diệu Thanh rồi
nói bâng quơ :
- Thị xă Đà Lạt chắc
rất hănh diện với sự
góp mặt của học viện
này. Bên Phật giáo chúng tôi cũng
mừng lây và hy vọng sẽ
cùng tiếp tay để phát triển
văn hoá cũng như đời
sống tôn giáo của dân tộc
ḿnh.
Tṛ chuyện lan man, ba người
bước lên hai đợt cầu
thang dẫn vào cửa nguyện
đường lúc nào không hay.
Sư bà ṿng hai tay như muốn
bái niệm cung kính. C̣n Diệu
Thanh th́ cơ hồ rất mực
chăm chú nh́n lên bức tượng
Chúa tử nạn trên thập
giá treo cao nổi bật phía sau
bàn thờ. Rồi nàng
đưa mắt
một ṿng ngắm mười bốn
bức tranh khắc bằng gỗ
diễn tả các chặng
đường chịu thọ h́nh
của Chúa. Bất giác đôi mắt
Diệu Thanh như nhắm lại
: nàng vừa thoáng thấy một
cảm giác diệu kỳ ngây ngất
trong đầu. Măi tới lúc bước
qua cửa chính của thư viện
nằm phía mặt tiền, Diệu
Thanh mới như bừng tỉnh
để nghe Hoàng cắt nghĩa
:
- Bởi mong học viện sẽ
tồn tại lâu dài, nên ban
giám đốc lưu ư đến
cái thư viện này đặc
biệt lắm. Nghe đâu tiền
quyên góp được đă phải
chi cho việc mua sách nhiều hơn
cả việc mua thực phẩm
và dụng cụ trong nhà.
Diệu Thanh như bỡ
ngỡ :
- Sao không thấy sách tiếng Việt
nào cả vậy thày ?
Hoàng chỉ tay lên ngang đầu
:
- Ở lầu hai cơ ni cô
ạ. Chút nữa ni cô sẽ thấy;
mà ngay truyện Tàu, tiểu thuyết
cũng có đủ cả cho mà
coi.
Diệu Thanh tṛn mắt :
- Các thày cũng được
đọc tiều thuyết sao ?
Mà các môn học dồn dập
như thế c̣n giờ đâu
mà…
Sư bà mỉm cười :
- Th́ thư viện nào chả muốn
có đủ mọi thứ sách.
Nhưng chắc ở đây chỉ
những khi nghiên cứu riêng mới
cần đọc. Ừ mà… Diệu
Thanh xem chừng ưa hỏi lẩn
thẩn quá đó nghe.
Lúc cả ba ra khỏi thư viện
để leo lên sân thượng
trên lầu bốn, ánh nắng
có phần dịu hơn và gió
lâu lâu mới thổi tới một
cơn từ phía hồ Xuân Hương.
Xem chừng quan khách ai cũng muốn
lên chỗ cao nhất của toà
nhà này để ngắm cho rơ tứ
phía. Tiếng nói cười
như càng lớn hơn để
đua với tiểng gió. Xa xa,
rặng núi xanh biếc với ngọn
Lâm Viên hùng vĩ hiện rơ mồn
một. Ngôi tháp chuông Viện
Đại học cũng
vươn lên ở góc tay mặt.
Chùa Linh Sơn in đậm nét với
hàng mái đỏ uốn cong nằm
bên cánh trái. Ở giữa và gần
kề nhất là dăy nhà h́nh chữ
U của trường nữ trung
học Bùi thị Xuân.
Diệu Thanh lại bất ngờ
lên tiếng :
- Phong cảnh hữu t́nh thế
này chắc ai cũng ham
được lên đây… tu lắm
!
Rồi hóm hỉnh nh́n Hoàng,
nàng tiếp :
- À mà gần ngôi trường nữ
thế kia có… sao không ? Sợ
các cô nữ sinh bên đó dám chọc
phá các thày lắm à !
Hoàng cười :
- Lâu lâu cũng có chút đỉnh.
Nhưng chắc trời định
thế, biết đâu để
thực hiện câu ‘lửa thử
vàng’ !
Sư bà xoay người về
hướng trước rồi
thong thả đưa tay chỉ
về phía ấp Trại Hầm
xa khuất sau rặng thông dài :
- Xin giới thiệu chùa Linh
Phong của bé nhỏ chúng tôi nằm
tít măi vùng ngoại ô kia ḱa. Bữa
nào rănh rỗi và nếu thày
không chê, xin mời thày quá bộ
ghé thăm. Trường hợp
muốn đi xe đ̣, xin cứ
ra khu phố Hoà B́nh bắt xe Trại
Mát–Trại Hầm rất thuận
tiện.
Hoàng tỏ ra sung sướng :
- Vâng thế nào cũng có dịp
được hân hạnh ghé thăm
quư tu viện. Chỉ e đến
vào những giờ giấc gây
phiền phức cho chùa.
Diệu Thanh nhanh nhảu :
- Nhất định chả khó
bằng ghé thăm quư thày ở
đây. Sinh hoạt chùa sư nữ
đơn giản lắm, thày chớ
ngại. Mong thày kiếm
được ngày rảnh sớm
đó.
Hoàng tỏ vẻ ngần ngừ,
ra chiều muôn hỏi thêm chi tiết,
th́ Diệu Thanh đă khua tay :
- Thày cứ bấm chuông, vào chỗ
nhà khách rồi nói xin gặp sư
bà. C̣n không cứ hỏi ni cô
Diệu Thanh.
Hoàng chớp lẹ đôi mắt
rồi khẽ gật đầu,
như dấu hiệu của một
chấp nhận, một đoan hứa.
Sư bà nh́n Diệu Thanh rồi
ngó Hoàng :
- Thôi ḿnh xin kiếu ra về
đi. Cảm ơn thày đă mất
nhiều công sức đưa chúng
tôi đi thăm nhà. Xin cầu
chúc thày luôn được khang
an và mau đạt được
ư nguyện.
Rồi cả ba thong thả bước
xuống các đợt cầu
thang để ra phía tiền
đường, sau khi Hoàng đă
không quên chỉ cho hai vị nữ
tu khu nhà riêng dành cho quư vị
giáo sư cũng như các thượng
khách. Để chiểu ư Diệu
Thanh, chàng cũng dẫn cả
hai vào xem một căn pḥng mẫu
của các chủng sinh, cũng
như nói thêm chi tiết về
hệ thống tổ chức và
sinh hoạt hàng ngày của học
viện.
Lúc xuống tới cửa th́
may mắn chuyến xe nhà dùng
để tiễn khách ra phố
chợ cũng sắp sửa chuyển
bánh. Ba cánh tay c̣n đưa vẫy
măi cho tới khi xe khuất dạng
sau cánh cổng lớn. Diệu
Thanh cơ hồ c̣n ngần ngừ
chưa muốn ra về.
|