|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
HAI
Ấp Trại Hầm như c̣n
ch́m trong làn sương mai dày
đặc. Trận mưa đêm
vừa qua có lẽ làm tăng thêm
bầu khí lạnh lẽo của
vùng ngoại ô heo hút này. Tiếng
chim gọi nhau ríu rít tứ phía
như báo hiệu một ngày nữa
đă bắt đầu. Lâu lâu
lại có tiếng xe chạy
ngoài con lộ, tuy có trải nhựa
nhưng xem chừng lắm ổ
gà, dường như muốn phá
tan khung cảnh cô tịch đ́u
hiu trong xóm thôn.
Trại Hầm ở vào địa
thế khá ẩn khuất và hầu
như thiếu vắng cảnh
buôn bán thương mại. Tuy
nhiên, Trại Hầm chắng xa
lạ ǵ với dân chúng vùng
Đà Lạt, bởi lẽ nơi
đây có những vườn mận
nổi tiếng hàng đầu.
Xem chừng danh tiếng mận
trại hầm đă đồn
thổi đi khắp chốn, kể
cả thủ đô Sài G̣n. Hàng
năm, cứ tới mùa Giáng
sinh và Tết, mận đă
đem lại nguồn lợi tức
không nhỏ cho các chủ vườn.
Các vựa trái cây ngoài thị
xă đua nhau vào tận nơi trả
giá.
Lúc này mới vào thu nên mùa
đơm trái coi như mới bắt
đầu khởi sự. Sinh hoạt
trong ấp c̣n ch́m lắng, nhàn
hạ. Cuộc sống êm đềm
lặng trôi như gịng suối
nhỏ chảy qua cổng chùa sư
nữ toạ lạc sâu vào phía
chân đồi thoai thoải
ở phía nam thôn ấp. Dân
chúng đă nhiều năm quen với
nếp sống cô tịch này và
giữa cảnh đất nước
loạn ly, họ chỉ mong
được an phận, dẫu
có nghèo, có thiếu thốn
đi nữa. Ngoài những trường
hợp phải đến trụ
sở ấp làm giấy tờ,
hay có việc phải tới trường
sơ cấp gặp mấy cô
giáo giải quyết những trường
hợp bất thường liên
hệ đến con cái, họ
chỉ c̣n biết một tháng
đôi lần lên chùa thắp
nhang khấn Phật cầu
ơn cho gia đ́nh.
Sáng nay, ni cô Diệu Thanh dậy
thật sớm. Cả tuần
qua xem chừng giấc ngủ
không thấy thoải mái, kể
từ hôm nàng theo sư bà đi
dự lễ khánh thành bên Học
viện. Diệu Thanh cố gắng
để không tin rằng lư do
khó ngủ là tại cái ngày hôm
đó, nhưng đầu óc
nàng cứ như đổ lỗi
cho cuộc ‘du hành’ khác thường
tuần rồi. Nàng không hề
dám hé môi kể cho sư bà hay,
cũng như chẳng muốn nhắc
lại hoặc nhận định
ǵ thêm về những diễn biến
của buổi thăm viếng
ấy. Đột nhiên nàng thấy
sợ. Sợ sư bà đọc
được tâm tư ḿnh rồi
hỏi han, thắc mắc. Nàng vẫn
biết sư bà rất quư mến
vả tin cẩn ḿnh. Nàng biết
rơ lắm, kể từ buổi
xin vào tu ở đây, mỗi
ngày nàng mỗi được
thêm cảm t́nh của cả
sàu, bảy chị em trong chùa. Từ
việc chăm chú kinh kệ cho
đến chuyện chu toàn bổn
phận thường nhật, khi
săn sóc mấy khoảng vườn
mận, lúc tưới bón luống
rau nương khoai, khi lại qua
dăy nhà ‘thợ’ để
đan cói, cuốn mành…, nhất
nhất nàng đều nhận
thấy ḿnh thật thành công,
đắc ư, kèm theo niềm
hănh diện và thản nhiên hết
mực.
Thế mà sáng nay Diệu Thanh bất
ngờ thấy một đổi
thay lớn lao nơi tâm trí. Lúc
ngồi trước bàn thờ
Phật lâm râm tụng niệm,
nàng bỗng thấy ḿnh như
người mất hồn, miệng
đọc mà ḷng không thể
suy, đầu óc vô phương
tập trung được
như khi trước. Nh́n lên tượng
đức Như Lai, nàng thấy
lo sợ đến độ run
rẩy cả hai tay. Có thể
nào ḿnh thay ḷng đổi dạ
được ! Đường
tu của ḿnh đang trơn tru
an b́nh mà ! Diệu Thanh chợt
nhớ lại mấy năm
trước đă có dịp
đọc tập truyện Hồn
Bướm Mơ Tiên của nhà
văn Khái Hưng, theo
chương tŕnh văn
chương bậc trung học,
và tâm sự ‘chú tiểu’ Lan
đă một lần gây nhiều
xúc động cho nàng. Chẳng
lẽ ḿnh đây lại rơi
vào trường hợp khúc mắc
đầy rắc rối của
Lan ! Ḿnh không khổ sở đến
độ là gái mà phải giả
trai lên chùa tu như Lan, nhưng
cơ hồ ḷng trí ḿnh đang
bị xâu xé bởi h́nh ảnh
một người thanh niên khác
tôn giáo cũng đang tu gần
đây. Diệu Thanh không thể
tự dối ḿnh được.
Từng đêm nàng đă trằn
trọc bởi dáng dấp và giọng
nói của Hoàng. Như hệt
cung cách Nguyễn Du diễn tả
trong Đoạn Trường Tân
Thanh : Bâng khuâng nhớ cảnh
nhớ người, nhớ
nơi kỳ ngộ vội dời
chân đi. Đặc biệt mỗi
lúc chiều tà, ngước nh́n
ánh dương c̣n le lói phía trời
tây bắc, Diệu Thanh lại
thấy như in trong đầu
bóng ngôi học viện đang
ngạo nghễ vươn lên khỏi
hàng thông hùng vĩ bên bờ hồ.
Rồi nữa, mấy căn nhà
của trường nữ Bùi thị
Xuân đă nhiều lần như
thách thức, như chọc ghẹo
nàng. Biết đâu Hoàng chẳng
đang ngó qua bên đó chăm
chú ! Chàng đâu có thèm dành
phút giây nào để tưởng
nhớ đến ngôi chùa bé nhỏ
nơi thôn ấp hẻo lánh này
!
Bỗng có tiếng chó sủa
vang đâu đó khiến Diệu
Thanh thấy chợt tỉnh. Như
để được tăng
thêm sức mạnh, nàng lại
rón rén lấy mấy cây hương
đốt rồi cắm vào bát
nhang trước bàn thờ,
đoạn quỳ xuống chấp
tay khấn niệm như vừa
đủ cho đấng linh thiêng
nghe :
- Xin Phật tổ tỏ ḷng từ
bi thương cứu giúp con. Con
đă thề nguyền cố dứt
bỏ ḷng trần tục. Xin cho
con đủ nghị lực sống
tṛn kiếp tu…
Đă đứng lên một hồi
lâu rồi mà Diệu Thanh vẩn
thấy ḷng trống vắng lạ
thường. Nàng mường
tượng ḿnh chẳng c̣n là
Diệu Thanh của tháng năm
trước đây nữa. Chưa
lần nào tâm tư nàng lại
quay cuồng trong cái vắng lặng
hắt hiu ôm kín cảnh chùa như
hôm nay. Bầu khí âm u tịch mịch
của buổi sớm mai t́nh cờ
như có mănh lực khiến
nàng phải đưa trí ôn lại
quăng đời dĩ văng. Và bất
giác, Diệu Thanh nhắm chặt
đôi mắt. Những h́nh
ảnh đẹp như thơ của
chuỗi ngày c̣n cắp sách
đến trường bắt
đầu xuất hiện. Nàng
không thể nào quên được
những kỷ niệm ngà ngọc
bên lũ bạn. Trường
trung học Di Linh đó, nơi vất
vả với những bài vở,
nhất là hai dịp thi tú tài.
Nhưng đấy cũng là nơi
nẩy sinh mối t́nh đầu
mộng mơ của nàng. Người
yêu là một chàng thiếu uư Biệt
động quân, đă ngột
ngột đi vào ḷng đất
sau một cuộc tấn kích bất
ngờ của quân địch vào
quận lỵ. Cùng chôn theo chàng
là những cánh thơ đầy
ắp ân t́nh, những lần
đan tay sánh bước bên
đồi trà, những lời
thương yêu ngào ngạt hương
hoa.
Diệu Thanh như đă chết
một lần. Bầu trời dịu
hiền của vùng Di Linh không
đủ sức tạo ủi
an. T́nh nghĩa sâu đậm của
bạn bè không níu kéo được
niềm vui. Mọi ước
mơ như tan theo mây khói, bởi
vườn hoa thương yêu
đă tàn lụi, héo hắt. Thế
là nàng đă rớt khi thi tuyển
vào Đại học Sư phạm
Sài G̣n. Tháng ngày càng thêm ảm
đạm. Bầu trời tưởng
chừng đầy những mây
đen lăm le kéo về làm mưa
giông băo tố. Đôi ba lần
ư nghĩ quyên sinh lởn vở
trong đầu, nhưng Diệu
Thanh đă chọn đường
tu. Qua lời giới thiệu của
một Phật tử thuần thành,
nàng đă lên thăm chùa sư
nữ trên Đà Lạt để
rồi cuối cùng người
nữ sinh sầu muộn hôm nào
đă trở thành ni cô Diệu
Thanh.
Gia đ́nh nàng sững sờ. Mấy
đứa em ngơ ngác hỏi
nhau rồi nhất định cản
ngăn. Nhưng nàng đă ra
đi, không ngần ngại, chẳng
vấn vương. Cô bạn
gái thân nhất gởi tặng
nàng bản nhạc Truyện
t́nh Lan và Điệp dài đằng
đặc với ba ca khúc liên tục,
nhưng rồi Diệu Thanh xin gửi
trả lại, viện cớ ḿnh
đi tu nào đâu tại người
yêu bội t́nh ! Diệu Thanh tự
nghĩ nếu Viễn bỏ nàng
để đi yêu thương
rồi cưới người
khác, chắc nàng chẳng đau
sầu như hoàn cảnh lúc
này. Tỉnh người đời
đổi thay, lịch sử nhân
loại đă liên tục chứng
kiến, có chi mà phải để
ḷng nát tan, tủi hận. Nhưng
ở đây, nàng thấy sầu
buồn cho số phận. Ông trời
như không cho ḿnh phần may của
duyên số. Mối t́nh đầu
đă là tất cả đời
nàng. Như cung đàn đă lỡ.
Sống nào khác chi đă chết.
Ṿng giây oan nghiệt đă xiết
chặt cả hiện tại lẫn
tương lai. Nên tất cả
như đă hết. Làm chi khác
được nếu chẳng cắt
tóc vào chùa !
Ngay xuất gia, Diệu Thanh chỉ
c̣n một niềm tin duy nhất
là với tiếng chuông sớm
mai và câu kinh ban chiều, đời
nàng sẽ được gói trọn
trong ánh mắt của đấng
Thế tôn để rồi t́m
lại được phần nào
ư nghĩa. Nàng dần bớt
than thân trách phận. Bóng người
xưa dần phai theo t́nh yêu cũ.
nhiều lần ngồi thả hồn
vào cơi hư vô, Diệu Thanh thấm
nhuần đạo lư sắc sắc
không không của Phật tổ.
Bởi đó nàng không c̣n ước
mộng viễn vông rằng kiếp
sau sẽ được gặp
lại Viễn. Dù ở kiếp
nào, Diệu Thanh không c̣n thấy
lư do để hận đời
nữa. Khói nhang cửa thiền
đă có tác dụng như lời
ru êm, như tiếng vỗ về
để Diệu Thanh t́m
được vui giữa cảnh
đời vô thường trớ
trêu.
Rồi tháng ngày qua, với tâm sự
nguôi ngoai thanh thản, Diệu
Thanh đă rắp tâm học hỏi
giáo lư nhà Phật. Trước
đây, nàng chỉ mơ hồ
nghe nói đến những tiếng
Tứ diệu đế, Bát
chánh đạo, Nát bàn… và cũng
chỉ năm th́ mười hoạ
mới theo mẹ lên chùa trong những
dịp lễ lớn như Vu lan
hoặc ngày Phật đản.
Giờ đây, qua những buổi
học hỏi với sư bà cũng
như những dịp tu nghiệp
định kỳ tại nhiều
chùa khác nhau, Diệu Thanh đă
nắm khá vững giáo thuyết
của đạo. Cuộc đời
và thân thế của Phật tổ
Thích Ca Mâu Ni đă được
nàng nghiền ngẫm chăm chú
nhiều lần và học
được từ ngài những
bài học lớn về các
đức Đại hùng, Đại
lực và Đại bi.
Mới đây sư bà lại thỉnh
được ni sư nổi
danh Huệ Liên từ Huế vào
dạy liên tục mười ngày
về kinh điển Phật giáo
cũng như những
phương thức tham thiền
tân kỳ nhất. Đặc biệt
hơn nữa, tháng trước
bên viện đại học có
tổ chức mấy buổi
thuyết tŕnh về năm thời
kỳ hoằng pháp của Phật
giáo và ư nghĩa đời tu ngày
nay. Diệu Thanh và hai ni cô xuất
sắc khác đă được
sư bà cử đi tham dự,
khiến nàng mỗi ngày thấy
ḿnh mỗi tự tin và hăng
say hơn trong bước
đường theo chân đấng
sáng lập đạo Phật mà
tu thân để cứu nhân
độ thế. Và rồi sau hơn
ba năm trời nấp bóng cửa
thiền và ân cần giữ
đủ tam quy ngũ giới nhà
chùa, Diệu Thanh đă tỏ ra
khá chững chạc và nổi bật
hơn cả trong các chị em.
Nhưng rồi buổi hạnh
ngộ hôm nào đă bất thần
gây sóng gió trong hồn Diệu
Thanh. Bóng dáng Hoàng gọn gàng
trong chiếc áo ḍng đen đă
làm xáo trộn nếp sống
b́nh thản cũ nơi nàng.
Nét hồn nhiên trong sáng cộng
với khuôn mặt cương
nghị của chàng tựa như
cứ đeo đuổi ám
ảnh Diệu Thanh không phút rời.
Lạ thật, bên đạo Chúa
đào đâu ra được
lắm thanh niên tuấn tú hy sinh
cho lư tưởng đến thế
! Nhất định con số
đông đảo bên học viện
ấy phải là những chàng
trai có học, có tương lai
hứa hẹn trên đường
tiến thủ công danh. Nhưng
họ đă vượt lên trên
cái tầm thường của
trần đời, cơ hồ
đeo vào ḿnh những đôi
cánh thiên thần để bay bổng
trong không gian diệu vợi. Nào
khác chi vết bước của
đức Quan Âm từ bi hải
hà mà ḿnh đang tôn thờ theo
gót.
Diệu Thanh cố vùng vẫy
để thoát ra khỏi những
ư nghĩ đang trói chặt tim
óc nàng đến nghẹt thở.
Nàng muốn bịt đôi tai lại
để khỏi nghe âm vang trong
đầu giọng nói ngọt
ngào đầm ấm của Hoàng.
Đôi mắt nữa, ước
sao thôi gợi ảnh kẻo c̣n
thấp thoáng thấy làn tóc bồng
bềnh trên vầng trán cao ! Làm
sao để thôi tưởng
tượng chàng đang ung dung
bước xuống những cấp
thang lầu hay thong thả dạo
bước ngoài vườn hoa
trước nhà ! Cái ǵ đă
xâm chiếm, đă tấn công vũ
băo vào hồn ḿnh ? Tôn giáo
đột nhiên mất dần cường
lực nơi ḿnh chăng ? Lẽ
nào ái t́nh lại xuất hiện
để đe doạ cuộc sống
an vui ḿnh đă phải mất mấy
năm trời gầy dựng vun
xới ! Chỉ biết rơ rằng,
sáng nay, dẫu đă một
ḿnh ngồi cầu khấn trước
Phật tổ lâu giờ, Diệu
Thanh cũng chẳng thấy ḷng
nguôi ngoai được bao nhiêu.
Cho tới lúc một hồi
chuông vang dội đánh thức
cà nhà ra tụng kinh nơi chánh
điện, nàng vẫn chưa
định thần lại
được. Chả bù cho trước
đây. cuối giờ dần
qua đầu giờ măo mỗi
buổi sớm mai vẫn là những
phút giây thanh thản sảng
khoái nhất trong ngày, khi Diệu
Thanh được sắp hàng
sau sư bà để cùng các ni
cô khác ngâm nga những bài kệ
có tác dụng siêu thăng và giải
thoát tâm tư, đem ánh sáng và
sinh lực cho cả một ngày
tu đầy ư nghĩa.
Hôm nay, Diệu Thanh chỉ mơ
hồ thấy bóng sư bà ngồi
chủ toạ giữa chiếc
chiếu hoa cạp điều,
sang sảng cất giọng đọc
theo quyển sách đặt trên
chiếc giá trước mặt.
Tai nàng cũng nghe thấy từng
tiếng mơ lóc cóc qua nhịp tay
vị trưởng chùa, cũng
như lâu lâu điểm thêm tiềng
chuông nhỏ rất ṛn, nhưng
tất cả chỉ như những
âm thanh vang vọng từ một
cơi xa xăm nào đó. Rồi
mùi trầm làn hương
cũng không c̣n gợi được
nét tôn nghiêm huyền ảo của
ngày nào nữa, mà vô t́nh như
tạo nên một bầu khí u tịch
đầy vẻ kỳ quái trước
mắt Diệu Thanh. Nàng cố vận
dụng hết nét tỉnh táo
để cũng ngâm nga theo các
ni cô ngồi cạnh, nhưng bất
giác thấy ḿnh như một
người khách lạ. Đôi
lúc nàng có cảm giác sợ hăi
tột độ. Rồi mặc
cảm tội lỗi lảng vảng
trong đầu. Gắng gượng
lắm Diệu Thanh mới kết
thúc giờ tụng kinh sớm
mai mà không để xảy ra
chuyện ǵ bất thường
xáo trộn.
Lúc ra vườn mận làm công
tác dẫy cỏ, Diệu Thanh như
cố tránh né mọi người.
Nàng ráng hít thở thật nhiều
khí mát ban mai, hy vọng đầu
óc sẽ bớt căng thẳng
và tháng ngày mơ hồ chờ
đợi sẽ bớt dài như
những cành mận măi vươn
ra. Tiếng nước chảy róc
rách dưới khe suối khiến
nàng bỗng thấy vui vui. Diệu
Thanh cố t́m an ủi ḿnh. Mọi
biến cố rồi cũng chỉ
như những bóng mây. Đến
rồi lại đi. Thăng
cũng sẽ trầm. Đột
nhiên nàng khẽ mỉm cười.
Một cánh chim bay qua đầu
rồi cất tiếng hót lanh lảnh
như muốn cảm thông, khích
lệ.
Bỗng ni cô Nhă Minh xăm
xăm từ đâu bước
tới, vai quẩy đôi thùng vắt
vẻo, xem chừng như xuống
suối gánh nước lên tưới
hoa trước chùa. Dáng người
phục phịch thô kệch, những
Nhă Minh rất hợp tính với
Diệu Thanh. Dĩ nhiên Diệu
Thanh đă từng bày tỏ tâm
sự với người bạn
đồng môn. Thây Diệu Thanh
một ḿnh làm cỏ, Nhă Minh gọi
với từ xa :
- Mô Phật, Diệu Thanh phải
không ? Sao hôm nay ra vườn sớm
thế ! Quên cả điểm tâm,
đúng không ?
Diệu Thanh nói vội :
- Hôm nay em không đói, Nhă Minh
ạ. Vả lại muốn vận
động sớm một chùt
cho khoẻ khoắn.
Nhă Minh đặt đôi thùng xuống
cạnh một gốc mận, tiến
về phía trước Diệu
Thanh rồi hạ giọng :
- Diệu Thanh à, có chi làm chị
mệt và… buồn phải
không ? Mô Phật, mấy hôm nay
em linh cảm có chi khang khác với
chị.
Diệu Thanh ấp úng :
- Không có chuyện chi… đáng
lưu ư đâu Nhă Minh ạ. Có
thể v́ thời tiết thay
đổi nên em không được
khoẻ trong người.
Nhă Minh nh́n soi mói :
- Nhưng em thấy lần này chị
như không được vui và
hầu như chả thấy
đâu nét hồn nhiên trước
nữa.
Diệu Thanh bào chữa :
- Có thể em bị lũ ma
vương quấy nhiễu
đôi chút. Chắc nay mai cũng
sẽ qua chị ạ. Em định
mỗi sáng sẽ dậy sớm
hơn để thắp nhang cúng
Phật tổ xin được
phù hộ cách riêng.
Nhă Minh gật gù :
- Phải đấy. Diệu
Thanh nên thận trọng. Chớ
để tâm trí bị mất
phần khinh an tinh tấn. Tốt
nhất chị nên tập trung tư
tưởng để chuyên chù
hơn về Tứ Vô Lượng
Tâm, tức là bốn đức
từ bi hỷ xă. Mong chị
được chóng toại nguyện
nhé.
Lúc Nhă Minh đă đi khuất
sau hàng dậu dâm bụt, Diệu
Thanh như hoàn hồn, thở
phào trong cảm giác sảng
khoái. Lạ thật, Nhă Minh
đọc được cả
tâm hồn ḿnh nữa sao ! Giá
nàng được ở ngoài
đời sống nghề bói
toán, nhất định Nhă Minh
sẽ phải nổi tiếng
và đắt khách lắm.
Bỗng Diệu Thanh tự hỏi
phải chăng nàng đă nỡ
tâm nói dối người bạn
thân lúc nào cũng mong cho ḿnh
được may lành. Nhưng nàng
lại tự biện minh cho ḿnh
ngay, v́ thật ra nào đă có
chuyện chi cụ thể gây trở
ngại cho đường tu
đâu mà cần thổ lộ hết
ngay với Nhă Minh ! Bóng h́nh của
Hoàng chẳng qua cũng chỉ là
sự hiện diện của một
người tu sĩ như bao
người khác ḿnh đă từng
gặp. Chưa một lời nói
hay cử chỉ nào khiến
ḿnh phải lo sợ hoặc ân
hận về mối liên hệ
hai bên. Lư tưởng tu tŕ vẫn
nồng nhiệt dạt dào nơi
tâm trí. Thôi, cứ coi như mấy
ngày nóng sốt cảm mạo của
tinh thần. Rồi tất cả
sẽ qua. Ḿnh cũng sẽ quên.
Tháng ngày sẽ lại yên hàn
thanh thản.
Diệu Thanh cố trấn tĩnh
ḿnh liên tục như thế. Nàng
ước mong ngày cứ dài măi
để nàng c̣n được
bầu bạn với từng vạt
nắng, từng cơn gió, từng
tiếng chim ríu rít trên cành.
Nàng sợ bóng đêm. Giấc
ngủ khó khăn chỉ tạo
đêm thành kinh hoàng, ác mộng.
|