Lm Nguyễn Văn Thư

jvanthu@sbcglobal.net

Tủ Sách Dũng Lạc

YÊU MÀU ÁO ĐEN

Đường Phượng Bay

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

 

Đường Phượng Bay

 

YÊU MÀU ÁO ĐEN

 

BA

 

            Sư bà đau liệt giường cả đến năm sáu hôm nay. Sinh hoạt tại chùa sư nữ có vẻ ch́m xuống. Việc chủ toạ kinh kệ thường được trao cho Diệu Thanh cùng với hai ni cô 'thâm niên' khác, nhưng Diệu Thanh cứ luôn kiếm cớ để xin kiếu. Cô y tá khá nổi tiếng từ Trại Mát xuống săn sóc vị trưởng chùa mỗi ngày, nhưng xem chừng chưa thấy bệnh t́nh lạc quan hơn bao nhiêu. Bệnh nhân tuy chưa cao tuổi lắm, nhưng bởi công việc đa đoan, nhiệm vụ nặng nề, nhất là với cái nhu cầu cải tiến đời sống tăng ni hiện tại mỗi ngày mỗi gia tăng, thành thử sức khoẻ sư bà xem ra giảm sút khá mau.

 

Hôm nay là lần thứ hai Diệu Thanh phải thay sư bà để ra chợ Đà Lạt mua sắm. Đă từ lâu, sư bà rất tín nhiệm đức tính cẩn thận minh bạch của nàng nên thường hay cùng Diệu Thanh bàn luận những chuyện thường nhật của chùa, kể cả việc tiền nong chi tiêu. Cuối tuần vừa rồi, tuy rất ngại, nhưng nàng đă vâng lời để xách giỏ đi chợ. Thoạt đầu nàng đă định ra bến xe Lam đi chợ Trại Mát, nhưng nghe nói chợ nhỏ này vừa mắc lại vừa thiếu đủ thứ, nàng đành phải chờ xe đ̣ lên phố Hoà B́nh.

 

V́ là ngày chủ nhật nên phố xá tấp nập khác thường. Trời lại nắng ráo nên xem chừng ai cũng muốn tuốn ra đường. Xe cộ ngược xuôi tạo tiếng ồn ào tứ phía khiến mọi người có cái cảm giác Đà Lạt bây giờ đă mất đi vẻ êm đềm thanh thản của những năm trước đây. Hoàn cảnh chiến tranh cộng với nhu cầu sinh hoạt tân tiến cơ hồ gọi mời dân chúng kéo nhau về thành phố mỗi ngày mỗi đông. Con số các trường học cũng như các cơ sở huấn luyện cũng gia tăng khác thường, để rồi vào những ngày lễ lớn hay cuối tuần như hôm nay, Đà Lạt khác nào cô gái vừa dậy th́, xôn xao, diêm dúa khoe khoang hương sắc.

 

Lúc chiếc xe Rờ-nô cũ kỹ thả dốc xuống tới gần bờ hồ Xuân Hương, hành khách như nhốn nháo ngó nh́n cả về phía mặt nước trong xanh phẳng lặng như không có chút gợn sóng. Chưa ǵ mà ai nấy như đă sẵn sàng để chuẩn bị xuống xe. Khách đi chợ trên đường này có vẻ đă quen với h́nh ảnh sư bà đi chợ nên một số xem chừng bỡ ngỡ khi thấy một ni cô trẻ xách giỏ ra phố hôm nay. Với Diệu Thanh, nàng cũng c̣n đôi chút ngượng ngùng, nhưng trong thâm tâm, nàng đang thực sự chú ư tới bóng ngôi học viện ẩn hiện sau làn thông bên kia hồ. Nắng chan hoà khiến toà nhà bốn lầu như nhảy múa trước mặt nàng. Hôm nay chủ nhật, có lẽ bên trường không có lớp học, nhưng chắc có nhiều lễ nghi và những sinh hoạt bên ngoài. Biết đâu lại chẳng đang có một trận thể thao, một buổi tŕnh tấu thánh ca hoặc một cuộc thuyết tŕnh văn hoá nào đó !

 

Một cơn gió mạnh vèo thổi khiến thân xe hơi chao động. Diệu Thanh lim dim đôi mắt. Nước mặt hồ xanh thăm thẳm và tưởng chừng sâu hơn mọi khi. Phía bên kia, hai vườn hoa Bích Câu và Tao Đàn đang rực rỡ sắc mầu. Nhà Thủy tạ giữa hồ đă mở cửa với tiếng nhạc vang theo mặt nước. Bóng người lố nhố hai bên với áo quần hoa hoè sặc sỡ. Chắc hẳn người ta sắp tổ chức một party lớn hôm nay, mượn phong cảnh hữu t́nh của mặt hồ tạo thêm hứng thú. Chiến tranh vẫn diễn ra ác liệt, việc chết chóc ngày nào cũng nghe nhắc trên báo chí, nhưng thiên hạ vẫn c̣n đủ lư do và t́m được nhiều cách du hí ăn chơi. Tưởng chừng một nhu cầu không thể thiếu được. Cuộc sống chắc phải có đua đ̣i cạnh tranh. Đời người bao giờ mới hết là bí mật, hết khó hiểu đây !

 

Diệu Thanh như lại ch́m đắm trong suy tư bất ngờ. Ngày vui hồn nhiên của thời trẻ đă chấm dứt khi mối t́nh yêu đầu tiên bị chôn vùi theo nấm mộ của Viễn. Rồi câu kinh tiếng mơ nơi cửa thiền đă đưa dắt nàng tới con đường trầm lặng yên tĩnh của đạo pháp nhà Phật. Gần bốn năm trời đă khiến Diệu Thanh không thấy khác biệt chi lắm giữa buồn với vui, giữa sống với chết, giữa có và không. Nàng đă biết an phận sau khi thấy con tim được cửa đóng then cài cho yên một đời t́nh đă một lần cuồng si giông tố. Với Diệu Thanh, âu là những tiếng thét gào hỗn loạn của tuổi dậy th́ đă vĩnh viễn bặt tăm khi nàng quyết định nương cửa từ bi mà xa lánh trần đời lắm oan nghiệt, trái ngang.

 

Nhưng phải chăng con ma t́nh giờ đây đang lăm le sống dậy để quấy quất tâm tư nàng ? Phải chăng dứt khoát đóng chặt cửa ḷng trước sau rồi cũng chỉ là một ảo tưởng với Diệu Thanh ? Nàng c̣n nhớ rơ lắm, mấy lần theo lũ bạn đi coi bói, người ta đều gần xa tiên đoán một tương lai đầy sóng gió nội tâm sau khi cẩn thận quan sát đường tâm đạo trên bàn tay nàng. Đa t́nh đa cảm là thế nào ? Nó xấu xa ghê sợ lắm sao ? Phật pháp nhiệm mầu không đủ mănh lực giải thoát cho các nạn nhân vô tội đó sao ? Chả lẽ mấy câu đoán ṃ của các ông thày bói vườn đó lại linh hơn cả những lời sấm kư Delphi lừng danh bên Hy Lạp xưa ?

 

Diệu Thanh thấy đầu óc như tơ ṿ. Bên ngoài thành xe phía trái, Thao Trường, Hotel Palace, rồi biệt thự Hai Trang, tất cả như đang nhẩy múa theo hàng thông xanh thẫm. Mà ḱa, mặt nước hồ như quyến rũ, như hấp dẫn khác thường. Chỉ c̣n thiếu ánh trăng đêm nữa thôi để Diệu Thanh có thể thấy ḿnh là một Hàn Mạc Tử thứ hai mà mượn tứ thơ ca tụng cảnh hồ, mà xin mọi người hăy lặng thinh để nghe dưới đáy nước reo vui và ngất ngây ngắm giải Ngân Hà giữa trời sao đắm đuối ! Mỗi vật hiện h́nh trước mắt lúc này đều lại như có trí hiểu để cùng nàng đối thoại chất vấn. Có thật mọi sự chỉ là vô thường ? Diệt dục phải chăng là ch́a khoá duy nhất để mở cửa toà nhà hạnh phúc an vui ? Mà diệt hết ước muốn th́ con người nào khác chi gỗ đá ?

 

Thế là trong một phút Diệu Thanh thấy hoang mang tột độ. Nỗi lo sợ th́nh ĺnh làm nàng toát mồ hôi ướt cả hai bên thái dương. Nhưng nàng phải cố vùng vẫy để thoát ra cơn khủng hoảng vô lư này. Không. Không thể được. Con đường tu của nàng không thể là một chọn lựa sai lầm. Nàng sẽ không thể thấy lại ư nghĩa một cuộc sống b́nh thường bên ngoài khi hạnh phúc đă một lần vuột khỏi tầm tay. Cuộc sống của nàng nhất đinh đă được an bài. Số mệnh âu là đă ràng buộc từ nhiều kiếp trước. Thôi hăy vui nhận mà sống cho yên đi những ray rứt băn khoăn. Kiếp sau. Và rồi c̣n những kiếp sau nữa. Mà biết đâu cơi Nát bàn đă chẳng cận kề để niềm hoan lạc sẽ thành trọn vẹn dài lâu !

 

Một làn gió nhẹ thổi qua khiến Diệu Thanh như tỉnh cơn mê. Nàng khẽ mỉm cười, cặp mắt mở lớn và thớ ra khoan khoái vừa lúc bác tài xế lớn tiếng loan báo xe đă tới trạm chót Đà Lạt. Lúc vén áo bước xuống, Diệu Thanh bỗng nghe nặng trĩu nơi hai bên thái dương, để rồi thấy bước chân như hơi lảo đảo trên vỉa hè. Nàng vội lấy trong túi ra lọ dầu khuynh diệp thoa quanh vầng trán.

 

Ráng tự trấn tĩnh, nhưng Diệu Thanh vẫn thấy khó hiểu về ḿnh. Nàng vừa bị say xe ? Cảnh ồn ào náo nhiệt làm nàng khó chiu ? Hoặc ghê sợ hơn, phải chăng cơn xung đột nội tâm đang hành hạ nàng ? Chẳng biết được. Diệu Thanh cũng chẳng thèm suy nghĩ t́m hiểu chi nữa. Nàng chỉ mong lo xong công chuyện chóng vánh để trở về chùa.

 

 Lúc ra khỏi chợ, Diệu Thanh lại như được thở phào ra nhẹ nhơm. Ánh nắng chói chan khiến nàng phải nhíu đôi mắt. Bỗng đâu một anh sinh viên trường Vơ bị từ phía trái tiến đến trước mặt Diệu Thanh, vừa cười vừa nói :

 

- Chào ni cô. Hân hạnh được gặp ni cô đi chợ hôm nay.

 

Trong một phút hốt hoảng, Diệu Thanh chưa hiểu người đứng trước mặt là ai nên bộ điệu nàng thật lúng túng. Đă từ lâu nàng vốn rất ngại phải tiếp chuyện vời một người lạ ngoài đường phố. Nhưng lúc này chẳng lẽ quay lưng bỏ đi th́ e thiếu lịch sự. Bất giác nàng nói vội :

 

- Xin chào ông. Mà ông có chuyện chi cơ ạ ?

 

Anh sinh viên sĩ quan ráng làm vẻ thân thiện :

 

- Chằng có chi. Số là hôm nọ đi dự lễ trong học viện Giáo Hoàng, nếu không lầm th́ tôi đă gặp ni cô....

 

Diệu Thanh vẫn bối rối :

 

- Dạ tôi quả có theo sư bà cùng đi, nhưng không nhớ đă gặp ông bao giờ. Chắc ông....

 

Chàng sinh viên muốn trấn an và làm quen thêm :

 

- Tôi tên Sinh. Ni cô cứ kêu tên tôi thay v́ xưng hô bầng ông nghe nó trịnh trọng xa vời quá. Thú thật với ni cô, ngay hôm đó tôi đă muốn được hầu chuyện, nhưng thấy ni cô luôn bận rộn nên lại không dám. Hôm nay t́nh cờ được gặp lại, tôi chỉ muốn thăm hỏi làm quen. Chẳng hay ni cô có phải vội ra về không ?

 

Diệu Thanh lộ vẻ không vui. Nàng bất ngờ có cảm tưởng như đang bị tra hỏi tấn công, nên tự nhiên có phản ứng muốn tự vệ. Nghe kiểu cách ăn nói táo bạo và thấy điệu cười có phần nham nhở của người khách bất đắc dĩ, nàng đáp nhanh :

 

- Thưa tôi xin lỗi....Tôi phải về chùa sớm.

 

Chàng sinh viên như níu kéo :

 

- Vâng. Nhưng xem chừng hai giỏ đồ khá nặng, ni cô cho tôi đỡ tay được chớ ?

 

Diệu Thanh hững hờ :

 

- Cảm ơn...ông. Không nặng cho lắm. Vả lại từ đây ra bến xe cũng chẳng xa là bao. Tôi xách một ḿnh được rồi.

 

Nói xong, nàng lách ḿnh bước xuống mặt đường. Chàng sinh viên cảm thấy hơi bẽ nhưng vẫn cố nén tự ái bước theo một bên. Trong ḷng Diệu Thanh khó chịu lắm, nhưng chẳng lẽ căi vă to tiếng với người ngoài phố coi sao được. Rồi nàng lại tự hỏi không biết anh chàng này thực sự đáng ghét hay đáng thương. Một lát sau, nàng đặt hai giỏ đồ xuống rồi ôn tồn nói :

 

- Xin cảm phiền ông. Tôi là một tu nữ, chắc ông đă rơ. Dù ở nơi đông người giữa chợ giữa phố, nhưng nếu ông cứ bước theo sát tôi thế này e chẳng tiện. Xin ông miễn cho.

 

Sinh cũng dịu giọng :

 

Tôi biết đă làm phiền ni cô. Xin ni cô thứ lỗi cho. Có thể trong phút bốc đồng tôi đi quá xa. Nhưng quả thật từ hôm gặp gỡ nơi học viện, tôi vẫn ước mong được quen biết ni cô. Chằng giấu chi, lúc năy tôi đă t́m cách hỏi bà chủ bán nhang trong chợ để may mắn được biết qúy danh của ni cô.

 

Diệu Thanh như choáng váng, vừa thấy giận người chủ sạp đèn nhang lại vừa bực tức với anh chàng ṭ ṃ bất thường bỗng đâu gây lắm phiền phức. Nàng vội đáp :

 

- Lạ quá ! Mà ông làm ǵ cần hỏi tên một người đă xuất gia. Mô Phật, xin ông cảm phiền đừng....

 

Đôi môi nàng như cắn chặt nhau cơ hồ không nói thành lời nữa. Bất giác nàng muốn khóc nhưng lại sợ khó coi nên ráng nén nhịn.

 

Sinh thao thao :

 

- Tôi biết ḿnh thật là vô duyên đáng ghét lắm, nhưng vẫn hy vọng được ni cô cảm thông cho. Dẫu biết ni cô đă quy y đầu Phật, nhưng thử hỏi ai gặp ni cô mà không thấy có cảm t́nh ngay. Rồi lại cái tên Diệu Thanh tuyệt đẹp thật xứng với ni cô nữa.

 

Diệu Thanh xem chừng hốt hoảng. Như một cử chỉ phản xạ không tính trước, nàng chắp đôi tay lại rồi niệm 'mô Phật' liên hồi. Sau đó, nàng lim dim đôi mắt thốt lên chậm răi :

 

- Xin ông v́ ḷng từ bi độ lượng, v́ Phật tổ linh thiêng mầu nhiệm mà buông tha cho kẻ tu hành này. Được như thế bần ni này xin trăm vạn tạ ơn.

 

Sinh vẫn trơ trẽn :

 

- Ni cô nghĩ lại đi. Đẹp như thế đi tu quả là phí uổng. Nào có phải vào chùa ẩn thân mới mong được lên Nát bàn ! Chuyện ǵ khiến ni cô phải chọn cái quyết định dại dột như thế ?

 

Rồi chàng sinh viên liên hồi khoa chân múa tay trổ tài hùng biện mong làm xiêu ḷng người tu nữ, trong khi Diệu Thanh chỉ thấy đôi tai như ù đặc. Nâng phải vận dụng hết can đảm để hy vọng c̣n làm chủ được ḿnh, ít ra tránh cho câu chuyện thành to tiếng khiến người qua lại phải chú ư. Dù đôi tay c̣n như run rẩy v́ tâm tư quá căng thằng, nàng cũng b́nh tĩnh nhấc hai chiếc giỏ lên rồi nhẹ nhàng bước xuống mặt đường băng qua vỉa hè bên kia. Đi được một quăng nàng mới thấy hơi thở như nhẹ hẳn đi khi biết chắc anh chàng nọ không c̣n bám theo sau.

 

Gió từ mặt hồ thổi lên, như mơn man, như an ủi. Diệu Thanh đứng chờ xe bên một gốc thông già cằn cỗi, lá cành xum xuê tạo bóng mát trên một khoảng đất thật lớn. Phía trái chỗ nàng đứng là bùng binh trồng đủ loại hoa, nhưng nổi bật hơn cả là những nhánh pensée màu tím thật dịu. Bầy chim như đang rủ nhau sưởi nắng trên cành, chim chíp gọi nhau tựa ngày hội. Mặt trời đă đứng bóng. Vài cụm mây trắng lăng đăng phía xa tạo nên những nét chấm phá điểm trên nền trời xanh biếc. Nước hồ xem chừng thơ mộng khác thường, nhưng lúc này đây dẫu cảnh thiên nhiên có tuyệt diệu cách mấy, Diệu Thanh cũng chỉ thấy hồn ḿnh dửng dưng. Gió nhẹ đó. Nắng vàng đó. Lá hoa reo vui đó. Mà sao tất cả trở nên trơ trẽn vô duyên làm sao ! Diệu Thanh cố xoay người nh́n về phía cầu cuối hồ để tránh cho mắt khỏi phải ngó thấy những cặp t́nh nhân âu yếm ngồi bên nhau trên những chiếc pê-đa-lô màu sặc sỡ đang nhởn nhơ trên mặt hồ.

 

Đă lâu lắm rồi Diệu Thanh mới lại thấy ḿnh gặp cảnh bực bội như sáng nay. Từ cảm giác khó chiu về tư cách bất thường của anh chàng sinh viên nọ, nàng như càng thấy mến, thấy qúy cuộc sống êm đềm b́nh thản nơi tu viện. Phải rồi, nàng đă khống sai lầm khi lựa chọn giải pháp rời bỏ gia đ́nh để lên chốn này. Sau lần tan vỡ của t́nh đầu, như một dấu chỉ của hướng đời, của định mệnh, Trời Phật cơ hồ đă đưa tay dắt nàng như lèo lái thuyền t́m ra bến đậu, cho yên hàn mọi sóng gió, cho quên lăng mọi lo âu. Tu quả thật là nẻo đường của cơi phúc và t́nh thường hay tạo nên những chuỗi giây oan trái. Mà đă mấy ai không từng phải điêu đứng v́ t́nh. Lúc đi kiếm t́nh, một mối t́nh cao đẹp tao nhă, th́ t́nh trốn chạy. Nhưng ngồi đó để thụ động đợi chờ th́ lại gặp phải những mẫu t́nh gai góc nham nhở như cỡ sáng nay. Chi bằng cố ru ḿnh vào giấc ngủ b́nh yên của cuộc sống mộ đạo ẩn thân. Tốt hơn hết, phải, tốt hơn hết lá cứ kiên tâm để đào sâu chôn chặt mọi mơ ước lớn nhỏ. Dẫu chẳng một lần ham thành Phật nên tiên, nhưng ít ra đời ḿnh sẽ đỡ khổ.

 

Sau một hồi lâu cơ hồ nhắm chặt đôi mắt, Diệu Thanh bỗng như giật ḿnh khi t́nh cờ ngước nh́n về phía bờ hồ bên trái để bắt gặp hai bóng áo chùng đen đang đạp xe tiến về phía nàng đang. Lúc hai người ṿng xe qua bùng binh để quẹo về hướng cầu, nàng bất giác mở to mắt cố nh́n, nhưng khoảng cách vẫn chưa đủ gần để nhận ra là ai. Diệu Thanh thấy nóng mặt. Biết đâu chẳng là Hoàng trên đường đi sinh hoạt tôn giáo cuối tuần như chàng đă một lần nhắc tới ! Dáng điệu của cả hai đều thản nhiên đạo mạo chằng khác chi chính Hoàng hôm nào. Ôi chao, sao chằng bù cho cung cách khó chiu của cái ông sinh viên Vơ bị ban năy ! Diệu Thanh cố nhíu đôi mắt nh́n theo bóng hai chiếc xe đạp hướng về phía dốc nhà thờ lớn, cho tới khi cả hai mất hút sau lùm cây ngang con dốc. C̣n lại trước mặt nàng chỉ là ngọn tháp vút cao vươn thẳng lên nền trời xanh với một con gà bằng kim loại được gắn làm cây lái gió trên đỉnh thập giá màu xám đen. Tất cả như ngạo nghễ gọi mời, nhưng cũng tựa hồ một thách đố cho người trần phải luôn hướng thượng để t́m gặp đấng Thiêng liêng vô h́nh. Diệu Thanh chưa hiểu nhiều về đạo Chúa để có một quan niệm rơ rệt về một đấng Tối Cao thường được nhắc tới. Với giáo thuyết nhà Phật, nàng chỉ nghe nói về nguyên thủy vạn vật một cách rất tổng quát vu vơ, không thấy đề cập đến một vị Tạo Hoá độc nhất quyền năng chi phối đời sống muôn loài. Thế là nàng bỗng dưng trầm tư suy nghĩ để thấy rằng giữa bên Phật và bên Chúa đă vô t́nh có khoảng cách biệt lớn lao. Từ lâu, với Diệu Thanh, học thuyết Nhân Quả, tầm quan trọng của chữ Tâm cũng như sự chú ư vào phương thức diệt dục đă luôn đóng vai tṛ then chốt quyết định để chi phối đời người. Nhưng phải chăng bên trên tất cả c̣n có một thần lực hệ trọng hơn, dũng mănh hơn ? Nàng mơ ước sớm có dịp được gặp người hiểu biết đáng tin cậy để trao đổi thảo luận thêm, nhất là người đó sẽ lại chính là Hoàng !

 

 

__________________________________________________________________________

 
setstats 1