|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
BỐN
Cứ
vào mỗi thứ năm đầu
tháng, các tu sinh của Giáo Hoàng
Học viện lại tổ chức
pic-nic một lần. Bởi
Đà Lạt có thật nhiều
thắng cảnh bao quanh thành phố,
nên nhà trường đă quyết
định cho các nhóm được
tự do lựa chọn địa
điểm hàng tháng, dĩ nhiên
ai nấy phải tự túc về
phương tiện di chuyển.
Các trưởng nhóm phải lo
điều động mọi
chi tiết và chịu trách nhiệm
tổng quát kể cả việc
xuống nhà bếp nhận phần
ăn trưa cho mọi người.
Từ
chiều hôm trước, phần
lớn trong số mười hai
người thuộc nhóm Hoàng
đă biểu quyết đi hồ
Than Thở. Chàng không vui cho lắm
v́ ba năm trước đây
đă theo nhóm du ngoạn chỗ
đó rồi, dẫu rằng
hôm ấy trời bỗng đổ
mưa nên chưa có dịp xông
xáo thoả thích khu hồ
được tiếng thơ mộng
nhất Đà Lạt. Từ ban
trưa, Hoàng đă cẩn thận
đưa chuyền tay cho cả
nhóm danh sách các địa điểm
nổi tiếng khác : nào là thác
Prenn với sở thú thiên nhiên;
nào là suối Tiên với những
ghềnh đá gợi óc thám hiểm,
nào là thung lũng T́nh Yêu với
đập nước Đa Thiện
tân kỳ; rồi thác Cam Ly bên lăng
Nguyễn hữu Hào; rồi rừng
Ái Ân gần viện Pasteur và
ấp St.Jean....
V́
tất cả đều thuộc
nhóm giáo lư xa cuối tuần
nên có quyền xử dụng xe
đạp của trường
để lên đường.
Ban giám đốc mới quyết
đinh cho miễn mặc áo ḍng
thường nhật khi đi
pic-nic, thế là bà con ai cũng
gọn gàng trong bộ đồng
phục đen với cổ cồn
trong Rô ma. Đa số đều
muốn tranh thủ cho có nhiều
thời giờ nên bảo nhau rời
nhà từ sớm. Trong bầu
khí ban mai c̣n lạnh nên hầu
hết đều khoác thêm áo
ấm.
Đoàn
xe hai bánh của Hoàng thả xuống
con dốc bờ hồ Xuân Hương
tựa như khởi sự một
cuộc đua đầy hào hứng.
Mặt trời đỏ ối
ban mai như đang nhuộm hồng
mặt nước bên dưới.
Đó đây có tiếng hát quyện
theo hơi gió. Nét tươi vui
hiện rơ trên từng khuôn mặt.
Với
Hoàng, dẫu chẳng c̣n nét hăng
hái của những năm mới
vào ban triết thuộc các lớp
đàn em. Nhưng chàng ư thức
ḿnh vẫn c̣n đang ở kiếp
học tṛ, cần đùa vui trước
khi phải trở thành... người
lớn, cho nên được một
ngày tự do tung tăng, tội
chi mà không làm cho ḿnh thấy
ḿnh c̣n trẻ ! Theo truyền thống
học viện, v́ lớp đầu
đàn năm bốn thần học
phải chuẩn bị trực
tiếp cho việc thụ phong và
dịp thi cử nhân măn khoá,
nên các bậc anh cả nầy
thường được miễn
hầu hết trách nhiệm và
công tác vặt. Thế là lớp
kế tiếp ‘thần ba' thường
phải đưa vai gánh vác. Và
Hoàng hôm nay cũng không thoát khỏi
vai tṛ trưởng nhóm, để
rồi vừa vui đùa vừa
phải để một mắt
xem chừng bà con trong nhóm. Chàng
đành đi tập hậu, thủng
thỉnh hút sáo vá chuyện cà
kê bên một 'cụ non' thần
học năm thứ nhất. Chả
mấy chốc họ đă bỏ
bờ hồ lại sau lưng và
leo con dốc dài nhưng thoai thoải
của khu Tạo Tác ấp Cô
Giang để thẳng đường
tiến vào miệt Chi Lăng.
Là
ngày thường nên xe cộ thưa
thớt. Lâu lâu mới thấy một
đôi chiếc xe nhà binh từ
trường Vơ bị chạy ra
thị xă. Hai bên hầu hết
là những rặng thông cao vút.
Gió như lạnh thêm v́ thấm
hơi rừng đặc mờ
sương phủ. Bắt đầu
tới ngă ba Chi Lăng th́
đường bắt đầu
lắm ổ gà và bụi đất
như vương kín mặt
đường. Những lúc phải
đi thật chậm, Hoàng lại
thảo luận với ông thầy
bạn về những chi tiết
cho ngày vui.
Qua
một quăng đường trống
khá dài, Hoàng chỉ tay về
phía trái nói lớn:
-Này
B́nh, bồ có nh́n ra nhà thờ
họ Chi Lăng chưa ? H́nh như
chân tường c̣n dấu vết
nước lụt mấy tuần
trước th́ phải. Tội
nghiệp ông cha sở, nghe đâu
mới nằm nhà thương ra
đă phải lo chạy lụt.
B́nh
vừa thở vừa hỏi :
-Xứ
đạo Chi Lăng đó hả
? Coi ngộ ghê hé ! A mà sao ngài
rành đây quá vậy ?
Hoàng
thản nhiên :
-Năm
ngoái ḿnh qua đây dậy giáo
lư cuối tuần, nên c̣n lạ
chi miệt này ! Bọn nhóc Thiếu
Nhi Thánh Thể ḿnh thuộc tên
từng mống.
B́nh
chặc lưỡi :
-À
ḿnh nhớ ra rồi. Ai chả
biết năm ngoái ngài làm mưa
làm gió ở Chi Lăng ! Thảo
nào mấy ông nội lớp
ḿnh cứ đem ngài ra làm mẫu
trong các giờ thảo luận
sinh hoạt hoài. Mèng đéo
ơi, chúng c̣n bảo ngài thu hết
cảm t́nh của cả giới
trẻ lẫn giới già bên nớ.
Nhất là có bố c̣n thổi
phồng lên rằng cả mấy
ma sơ cũng khoái sinh hoạt
hội đoàn với ngài lắm....à
mà xứ đạo nhỏ thế
làm sao cũng mời được
nữ tu về giúp ?
Hoàng
nhếch mép :
-Số
là nhà ḍng Nazareth gốc dưới
Sài G̣n có nhă ư xây nhà thờ tặng
đia phận trên này. Thế
là Đức cha quyết định
cho lập xứ và dĩ nhiên mời
các ma sơ lên phụ giúp cho
vui. C̣n cái chuyện thiên hạ
kháo láo hay thổi lửa về
ḿnh th́ cứ để cho họ
tự do. Có chết chàng..tây
đen nào đâu ?
B́nh
hóm hỉnh :
-Tây
không chết mà sợ nhiều...ta
chết đấy bố ơi !
À thôi, xin nói chuyện nghiêm chỉnh
nhé : ngài có bí quyết thành
công nào có thể chia sẻ cho
đàn em với được
không ? Năm ḿnh đi giúp xứ
thấy hơi căng. Nói dễ
mà đến lúc làm mới thiệt
là khó.
Hoàng
cố đạp xe thật chậm
:
-Nào
ai dám bảo ḿnh thành công bao giờ
! Người được cái
này lại mất cái kia. Chung
quy, theo ḿnh nghĩ, bí quyết
hay cẩm nang ǵ th́ cũng chỉ
ở cái mục biết nhận
định cho nhằm và rồi
cẩn thận xử sự cho
khéo léo một tí. Nhiều khi
kinh nghiệm được mua bằng
nhiều thất bại liên tiếp
đó cu cậu ạ.
Hai
người rầm ŕ chuyện
văn măi tới lúc nh́n thấy
làn nước hồ êm mơ phẳng
lặng, giữa bầu khí lạnh
ngây ngất của núi rừng,
B́nh mới dừng xe lên tiếng
hỏi :
-Chắc
đây là địa điểm
rồi phải không ? Trước
khi tới chỗ hẹn, ḿnh muốn
ghé xem mộ cô Thảo một
chút. Nghe đâu có chuyện t́nh
lâm li bi đát lắm th́ phải.
Hoàng
mỉm cười :
-Sao
hôm nay cậu cũng xem chừng
lăng mạn thế ?
B́nh
găi cằm :
-Ừ
th́ đi chơi hồ Than Thở
ḿnh cũng phải biết...thở
than chia sẻ với tha nhân vạn
vật phần nào chớ ! Mà
đầu đuôi câu chuyện
ra sao, đàn anh chắc rành sáu
câu ?
Hoàng
cười lớn :
-Sáu
hay bảy câu th́ nhằm nḥ chi
? Ḿnh chỉ nhớ sơ sơ
rằng cô Thảo có tên văn
nghệ là Mai Nương và mang
gịng máu lai dân sơn cước
địa phương. Nàng sớm
yêu say đắm một thanh niên
tên Hoàng Tùng lúc đó sắp
lên đường ṭng chinh giết
giặc. Chuyện kể rằng
hôm đó chàng thử hỏi nếu
ḿnh ra đi không về th́ nàng
tính sao. Thấy Mai Nương ngồi
trầm ngâm không nói, Hoàng Tùng tỏ
vẻ nghi ngờ và hờn giận.
Biết ư, Mai Nương xin hẹn
gặp chàng hôm sau ở hồ
Than Thở đây để trao
một món quà kỷ niệm. Rồi
nàng đă tới trước giờ
hẹn để nhảy xuống
làn nước t́m cái chết,
sau khi để lại một bức
thư tuyệt mạng. Khi chàng
đến để chứng kiến
và đón nhận món quà vô giá
của t́nh yêu...à la Mai Nương
th́, ôi thôi, tất cả đă
quá muộn. C̣n lại chỉ
là than khóc với gió gào, bên lũ
chim rừng ngơ ngác.
B́nh
lim dim mắt :
-
Chuyện hay và cảm động
thế ai mà chằng mủi
ḷng. Chắc hẳn người
đời đặt tên hồ
Than Thở là v́ vậy ?
Hoàng
gật gù :
-Có
thể lắm. Vả lại vào
thời đó cảnh trí c̣n
hoang vu, chỉ cần một làn
gió thổi nhẹ cũng khiến
hàng lau lách tạo nên những
âm vọng ŕ rào tựa hồ
như tiếng thở dài chạy
trên mặt nước.
Sau
đó cả hai người dựa
xe đạp vào một gốc
thông già rồi lần ṃ đến
chỗ ngôi mộ cổ lúc này
đă cơ hồ hoang tàn lạnh
lẽo, vắng phần nhang
khói. Loáng thoáng trong đầu
Hoàng hiện lên h́nh ảnh và
câu chuyện Thúy Kiều đứng
trước mộ nàng Đạm
Tiên trong tập Đoạn
Trường Tân Thanh. Chàng tự
hỏi phải chăng những
sự tích đau buồn
tương tự đời nào
cũng vẫn xảy ra, để
rồi sống, yêu, khổ và chết
luôn quấn quít lấy nhau trong
cuộc sống con người.
Bất
giác Hoàng quyết định từ
nay sẽ không chọn hồ Than
Thở làm nơi pic-nic bao giờ
nữa. Cái cảm giác sầu thương
u uẩn vô t́nh cứ luẩn
khuất nơi tâm tư chàng suốt
cả buổi.
Cho
tới xế trưa, viện cớ
trời hôm nay không được
nắng ráo, Hoàng ngỏ ư muốn
rời hồ sớm và đề
nghi ai nấy cứ tự do kiếm
chỗ chơi cho hết ngày..
Đa số đồng ư chia
tay, để rồi B́nh đă
lên tiếng rủ Hoàng ghé Trại
Hầm mua mận trên đường
về. Chưa kịp có ư kiến,
nhưng để chiều ư
B́nh, Hoàng đă nhận lời.
Vả lại chàng c̣n nhớ
vào dip lễ khánh thành học viện,
sư bà chùa sư nữ ở
đó đă cớ lời mời
ghé thăm.
Hai
người quẹo trái ở
ngă ba Tạo Tác để leo lên
con dốc nhỏ dẫn tới
con đường nhựa khá lớn
nối liền Đà Lạt với
Trại Mát, Đơn
Dương để đi Nha
Trang qua ngả đèo Belle-Vue.
Lúc đến địa giới
Trại Hầm, Hoàng quay sang B́nh
nói vội :
-Cái
khoản cậu tính mua mận
hôm nay chắc hỏng rồi.
Ḿnh quên không tính trước,
tháng này mận nào đă có
trái ! Gần tết cơ chứ
? Nhưng thôi tiện đường
cậu nên cùng ḿnh ghé thăm chùa
Sư Nữ chút cho vui. Mấy
khi có dịp ! Linh Phong Tự gần
ngay đây.
B́nh
ngẩn người :
-Ờ
chết chứa, đi t́m mận
trật mùa, dở quá ? Nhưng
c̣n chuyện...vào chùa, lại
chùa tu nữ nữa...có sao
không? Bộ ngài muốn nay mai
làm tuyên úy Phật giáo nữa
chăng ?
Hoàng
ôn tồn :
-Dịp
lễ hôm nọ họ qua tham dự
bên học viện ḿnh. Sư bà
có lời mời, mà ḿnh hôm nay
có dịp tiện, nên thăm
đáp lễ họ một chút.
Lúc này các tôn giáo nên đoàn kết
và thông cảm nhau hơn.
B́nh
im lặng chậm răi đạp
xe theo Hoàng trên con đường
sỏi trắng dẫn vào chùa.
Chiếc cổng tam quan mộc mạc
cũ rích xuất hiện sau lùm
cây ngoằn ngoèo xem chừng
không mấy hấp dẫn với
B́nh, nhưng Hoàng tỏ ra phấn
khởi thích thú lắm. Từ
lâu Hoàng chú tâm t́m hiểu khá
nhiều và văn hoá việt Nam
lồng trong ảnh hưởng
của tam giáo. Phật Giáo dĩ
nhiên đă từng đóng một
vai tṛ then chốt bên cạnh Nho
và Lăo Giáo. Hôm nay đến
thăm chùa, như một công
đôi việc, chàng hy vọng sẽ
được như ư.
V́
cổng chùa đóng nên Hoàng
đưa tay kéo giây chuông tḥng
ở phía trên một bên cánh cổng
gỗ bạc phếch. Chàng thầm
đoán v́ lư do an ninh tại
vùng hẻo lánh này, nhất là
đây lại là chùa tu nữ
nên thường ngày cổng
được cài then cẩn thận.
Chỉ vài phút sau hai người
đă thấy cổng hé mở
và một ni cô đứng tuổi
cúi chào lịch sự. Hoàng
nghiêm trang tŕnh bày lư do và ước
muốn để rồi cả
hai được mời vào nhà
phương trượng là chỗ
chỉ để tiếp khách.
Thoáng một giây lát, Hoàng đă
ngỡ ngàng thấy bóng Diệu
Thanh từ bên kia sân xăm
xăm bước qua, vẻ mặt
tươi tỉnh. Vừa thấy
bóng hai người, Diệu Thanh
đă đon đả lên tiếng
:
-Xin
hân hạnh được đón
hai thày quá bộ ghé thăm chùa.
Lâu quá rồi, cứ tưởng
thày Hoàng quên lời hứa sẽ
tới Trại Hầm.
Hoàng
như phân bua :
-Xin
lỗi ni cô, tôi nào dám quên, nhưng
quả thật hôm nay mời có
được hoàn cảnh thuận
tiện. Lợi dụng dịp
đầu tháng pic-nic, tôi rủ
thày B́nh đây tới đáp lễ
sư bà và ni cô. Chẳng hay sư
bà và...các ni cô có luôn được
an mạnh không ạ ?
Diệu
Thanh cúi đầu :
-Thưa
mấy tuần nay sư bà không
được khoẻ. Hiện
giờ vẫn c̣n nằm liệt
giường. Vừa nghe nói có
khách, v́ nhằm phiên trực
nên tiểu ni vội ra đón,
linh tính báo là qúy khách bên học
viện. Ai ngờ trúng quá ! À
mà hai thày dùng nước trà
nhé. Đường xa chắc mệt
và khát rồi.
B́nh
ngó Hoàng rồi xoa tay :
-Xin
cảm ơn ni cô, chắc chúng
tôi xin được miễn việc
trà nước. Bây giờ chỉ
mong ước được ni
cô cho phép vào viếng chùa.
Diệu
Thanh quay qua nh́n Hoàng rồi ngập
ngừng :
-Mong
măi mới được qúy
khách ghé thăm. Cầu trời
đừng để khách vội
đ̣i về. Hôm nay, nếu
được, tiểu ni xin
đề nghị hai thày ở lại
dùng bữa chiều. Chùa chỉ
dám đăi cơm chay thanh đạm
thôi đó.
Nghe
Diệu Thanh nói, Hoàng bỗng nẩy
ư định ở lại để
thử dùng cơm chay một lần
xem sao, nhưng trộm nghĩ có
thể B́nh không thích; vả lại
sư bà hôm nay c̣n đau, nên
để dịp khác hay hơn.
Chàng nhẹ giọng :
-Tạ
ơn ni cô, hôm nay xem chừng chưa
tiện để chúng tôi ở
lại. Thật t́nh th́ không phải
tại khách sáo. Chỉ v́ th́ giờ
chưa được thong thả.
Thôi, ni cô miễn thứ nhé.
Nào, cho chúng tôi vào thăm chùa
được chứ ?
Thế
là Diệu Thanh đành gật
đầu để đưa
tay mời khách bước theo ḿnh.
Nàng dẫn hai người vào
xem chánh điện trước.
Nơi thờ phượng này
c̣n được gọi là nhà
Thiên Hương, nơi lúc nào cũng
thấy ngào ngạt hương
khói. Tượng Phật Thích Ca
khá lớn với vẻ mặt
hiền từ đă làm cả
Hoàng lẫn B́nh chăm chú nh́n
ngắm lâu hồi. Diệu Thanh
cũng cho biết v́ chùa thuộc
ngành Đại thừa nên c̣n
thờ các vị Bồ Tát và
các thần thánh, những người
đă quy y Tam Bảo và đă
phát nguyện hộ tŕ Phật
pháp. Nàng vanh vách chỉ dẫn
và kể tên : này là tượng
Tam Thế, biểu trưng
chư Phật ở ba đời
gồm quá khứ, hiện tại
và tương lai; nọ là tượng
Di Đà Tam tôn, kia là tượng
Quan Thế âm và Đại Thế
chí....
Diệu
Thanh cũng cho biết chỗ ngồi
tụng kinh và lễ Phật
được gọi là Bái
đường và theo thói quen
luôn có đặt ở hai bên tả
hữu tượng hai vị Hộ
pháp uy nghi lẫm liệt, đó
là ông khuyến thiện và ông
trừng ác. Ngoài ra, bên cánh tả
c̣n có một gian nhỏ gọi
là nhà Vong cũng luôn có đèn
nhang dùng làm chỗ khấn vái
cho các vong hồn có di ảnh do
thân nhân đem tới.
Hoàng
gật gù thầm khen ngôi chùa
bé nhỏ với dăm bảy
tu nữ mà được sư
bà hướng dẫn tổ chức
quy mô đến thế ! Chắc
hằn việc lễ nghi phượng
tự phải là trang nghiêm sốt
sắng lắm.
Ngoài
việc đặc biệt chú ư
đến khuôn mặt từ bi
hiền hậu của Đức
Phật, Hoàng c̣n lưu tâm rất
nhiều tới hai pho tượng
của hai vị Hộ pháp. Tự
nhiên chàng mơ hồ thấy có
điều chi cận kề với
bên đạo Chúa : cũng có thần
lành đỡ nâng và thần dữ
t́m hại người đời
Diệu
Thanh cứ ríu rít cắt nghĩa
và giới thiệu hết điều
này tới mục kia, cung cách cơ
hồ thay mặt sư bà để
tiếp khách. Lúc nàng mời hai
người xuống quan sát dăy
nhà thợ, cả Hoàng và B́nh
xem chừng bị lây cái thẹn
thùng e lệ của mấy ni cô
đang cặm cụi đan cói.
Thành ra từ đầu tới
cuối hầu như chỉ thấy
có tiếng nói của Diệu
Thanh.
Lúc
bước tới chỗ cuối
hàng hiên, vừa nh́n thấy khu
vườn mận chạy dài
phía sau chùa, B́nh đă như nóng
ḷng muốn bước ra.
Như để bù lại điều
chẳng may ghé Trại Hầm trật
mùa mận, B́nh bắt đầu
huyên thuyên hỏi han về câu
chuyện trồng trọt và mua
bán mận khiến Diệu Thanh
cũng như vui lây
Sau
khi đă đi một ṿng thăm
vườn, cả ba bước
xuống đứng trên chiếc
cầu gỗ cạnh bờ suối
để ngó ra vùng dân chúng
ở gần phía sườn
đồi. Rồi cơ chừng
c̣n ham vườn mận, B́nh lại
sồng sộc bước lên một
ḿnh đi vào giữa vườn,
nh́n ngang ngó dọc ra chiều
mê man lắm. C̣n lại một
ḿnh Diệu Thanh với Hoàng, hai
người bỗng như cùng
thấy có phần ngượng
ngùng. Chiếc lúp phật lên phật
xuống theo cơn gió chiều
khiến nàng càng thêm bối rối.
Xoay người nh́n ra phía xa, Diệu
Thanh khẽ lên tiếng :
-Chờ
mong thày lâu ơi là lâu ! Tưởng
chừng như cả năm rồi
đó, thày biết không ?
Hoàng
cũng không kém phần bối rối
:
-Đâu
có, chắc mới được
hơn một tháng mà ! Tôi cũng
mong có ngày hôm nay lắm, chớ
nào phải....
Diệu
Thanh vội ngó vào đám vườn
mận, nói nhỏ để Hoàng
vừa đủ nghe :
-Thày
biết không, từ hôm qua học
viện về, Diệu Thanh thấy
ḿnh đổi thay nhiều lắm.
Đổi tới độ không
ai ngờ được đó !
Hoàng
như không hiểu :
-Có
điều chi làm Diệu Thanh,
làm ni cô phải nghĩ ngợi
như thế ?
Diệu
Thanh nh́n Hoàng :
-Diệu
Thanh thấy mến đạo, mến....
Hoàng
ôn tồn :
-Mến
đạo th́ phải mừng hơn
chứ. Phật Tổ hằn
đang vui theo với Diệu
Thanh.
Nàng
ngắt vội, giọng tha thiết
:
-Thật
ra Diệu Thanh cứ nghĩ về
đạo Chúa, nghĩ về học
viện, nghĩ về dịp lễ
khánh thành với những....
Hoàng
tṛn mắt :
-Diệu
Thanh muốn nói ǵ ? Diệu Thanh
đang là một ni cô mà !
Diệu
Thanh thành khẩn, chớp lia lia
đôi hàng mi cong :
-Thày
tin đi. Diệu Thanh nói thật
đó. Mong hôm nào được
gặp riêng tŕnh bày hết cho
thày nghe. Thày có hứa giúp Diệu
Thanh không ?
Hoàng
như chưa hết bàng hoàng :
-Chuyện
Diệu Thanh nói bất ngờ
quá nên tôi thấy ḿnh cứ như
đang mơ. Nhưng dẫu thế
nào, tôi đâu dám chối từ.
Cũng mong được dịp
gặp lại Diệu Thanh sớm....
Hoàng
c̣n đang ấp úng nói th́
đă thấy bóng B́nh trở lại
gần kế bên. Chàng hỏi
han B́nh qua loa mấy câu rồi
quay qua Diệu Thanh ngỏ ư xin
kiếu ra về. Diệu Thanh biết
cũng không tiện dùng dằng
thêm, nên đành tiễn chân hai
người ra cổng. Nàng đợi
cả hai khuất dạng ngoài
con lộ mới cài then cổng
trầm ngâm quay vào. Nắng chiều
hiu hắt trên mái chùa rêu phong
cong vút.
Trên
đường về, đạp
xe bên B́nh mà tâm tư Hoàng cứ
như để ở trên mây.
Ai ngờ buổi thăm chùa lại
có diễn biến lạ lùng thế
này ? Bất giác chàng nhớ lại
đă lâu lắm rồi ḿnh có
dịp làm quen để nhâm nhi
hát bản 'Chùa Hương' của
nhạc sĩ Hoàng Qúy với nhưng
lời lẽ tha thiết lâng
lâng tả đường lên cứa
thiền, nào 'tiếng niệm
Nam mô', nào 'khói trầm ngất
bay', nào 'hồn lượn theo
tiếng chuông nơi xa mờ'....Thế
mà hôm nay ḿnh cũng lên chùa, nhưng
tất cả như nhuốm
đầy vẻ lạnh lùng và
âm thầm. Rồi sư bà lại
đau, các tu nữ khác cơ hồ
trốn chạy. Chỉ c̣n một
ni cô đơn thân độc diễn
để rồi đưa tới
một mẩu chuyện gói theo một
tâm sự lạ thường.
Cảnh
vật hai bên như cũng th́
thầm cảm thông nỗi ḷng
man mác của chàng. Ngày vui
được chấm dứt
trong niềm tư lự bâng
khuâng. Dĩ nhiên đêm đó
Hoàng thấy trằn trọc khó
ngủ để rồi đôi
lúc chàng như thầm khấn
nguyện cho người tu nữ
miền ngoại ô kia sớm thấy
được niềm an vui chân
chính. |