|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
NĂM
Sư
bà từ nhà trụ tŕ bước
ra t́m Diệu Thanh đang quét dọn
mấy bậc thềm gạch
hoa trước chánh điện.
Bà cho biết cuối tuần
này có phái đoàn chùa Từ
Phúc dưới Cầu Đất
lên, nên lại muốn nhờ Diệu
Thanh đi chợ Đà Lạt.
Dù thấy hơi đột ngột,
nàng cũng nhỏ nhẹ đáp
:
-Thưa
sư bà, vâng ạ.
Bất
giác nàng nghe tâm tư reo vui sau
khi nhận lệnh của bề
trên, khác hẳn với những
lần trước. Từ hôm
Hoàng ghé chùa, Diệu Thanh cứ
nóng ḷng đợi dịp
được tới thẳng học
viện để kể lể hết
cho chàng nghe. Tuy đă thổ lộ
một chút tâm sự với
Hoàng, nhưng Diệu Thanh thấy
nỗi ḷng ḿnh vẫn đầy
ứ. Tiếng róc rách của mấy
khe nước giả quanh ḥn non
bộ trước thềm chánh
điện bỗng tựa
nhưng tiếng reo ca từ xa vẳng
tới. Nàng thấy hồi hộp
như đang đợi chờ
một chuyện trọng đại
sắp xảy tới, dẫu rằng
từ thâm tâm Diệu Thanh đă
biết nàng sắp phải làm
ǵ.
Lần
gặp Hoàng tại chùa đă
khiến nàng dứt khoát quyết
định. Tuy chưa được
trao đổi nhiều với Hoàng,
nhưng Diệu Thanh luôn cảm
thấy một súc sống hồn
nhiên dào dạt phát xuất từ
bản thân chàng. Mỗi lời
nói, mỗi cử chỉ của
Hoàng đều như có mănh lực
thu hút, biện minh và giải
đáp mà Diệu Thanh chưa từng
gặp thấy nơi người
nào. Nhất là đôi mắt của
Hoàng cơ hồ luôn có cái nh́n
diệu vợi mênh mang, chứa
đựng cả một bầu
trời hiểu biết, đầy
nghị lực, dễ cảm thông.
Người thanh niên đó đă
một lần hạnh ngộ,
không hẹn ḥ, chẳng sắp
xếp, chắc hẳn cho đến
hôm nay và măi măi trong đời,
sẽ phải là một biến
cố, một hiện tượng
làm đổi thay cuộc sống
Diệu Thanh. Nhất là trái ngược
một trời một vực với
anh chàng Sinh thô lỗ, đă vô
duyên theo chọc nàng ngoài chợ
Đà Lạt rồi lại c̣n
ĺ lợm gởi thơ tỏ t́nh
lên tận chùa cách đây ít
hôm. Dĩ nhiên càng khinh bỉ
thái độ của Sinh bao nhiêu,
Diệu Thanh càng thấy mến
phục tư cách của Hoàng bấy
nhiêu.
Đă
hơn một lần, Diệu
Thanh sợ không dám thử hỏi
ḷng ḿnh phải chăng t́nh yêu
trần đời đă âm thầm
len lỏi vào tâm tư nàng. Càng
sợ hơn nữa nếu quả
thực chuyện này đang
đi tới gần sự thật.
Bởi lẽ lại
thương yêu nghĩa là lại
đớn đau giày ṿ. Nhưng
ngồi nhẩm lại trong những
ngày qua, bóng dáng Hoàng đă trở
thành như một ám ảnh triền
miên với nàng. Trước
đây, Diệu Thanh đă tự
tay đào sâu chôn chặt t́nh
yêu đầu đời. Nàng
đă một lần run rẩy
bàng hoàng bởi hậu quả
khủng khiếp của t́nh
yêu. Với nàng, măi cho đến
ngàn đời, t́nh yêu luôn gói
ghém những bí mật sâu thẳm
nhất, tựa hồ những
kho tàng được chôn giấu
nơi ḷng kim tự tháp của
các đế vương Pharaoh xứ
Ai Cập. Nếu giờ đây
cho t́nh được sống lại
để mặc sức hoành
hành, những tháng năm c̣n lại
của đời nàng không biết
rồi sẽ đi về đâu.
Phải chăng lại là thêm một
lần tuyệt vọng với
thảm sầu ?
Diệu
Thanh nhắm mắt để cố
quên đi cái dáng dấp cao quư,
cái h́nh hài thanh lịch lúc nào cũng
như vời vợi trong trí tưởng
tượng của nàng. Đă
nhiều lần rồi, nàng nhớ
rơ lắm, càng thiết tha ao
ước để được
nói thật tiếng ḷng cho Hoàng
nghe th́ nàng càng như muốn dứt
khoát dừng lại để
được giữ trọn niềm
tôn trọng sâu xa với chàng.
Yêu hay không, trước sau chỉ
c̣n một đường đi
âm thầm. Cho b́nh an đời
ḿnh. Cho êm đẹp đời
Hoàng.
Diệu
Thanh như ngộp thở v́ giằng
kéo đôi co trong hồn. Lúc này
thấy có vẻ gần gũi kề
cận Hoàng. Rồi cũng mới
đó lại thấy chừng thật
xa xôi, tựa đầu non vời
ḷng suối, tựa bóng mờ của
một hạnh phúc hư ảo
đang bị cuồng phong giập
vùi. Thật xót xa, cay đắng.
Dẫu muốn hay không, niềm
vui c̣n lại chỉ là lặng
thinh câm nín. Trước sau, hạnh
phúc đời ḿnh phải
được gói trọn trong
chữ quên.
Phải
lắm, đă ba bốn năm
nay, đời sống nơi tu
viện này đă giúp nàng học
được bài học quên rất
nhiều. Cả không gian, cả
thời gian c̣n được
coi như hư không huyền
ảo, huống hồ chi một
biến cố nhất thời trước
sau rồi sẽ ch́m lui vào dĩ
văng. Kiếp người rồi
sẽ được nối tiếp
bằng muôn vạn buồn vui với
rủi may. Tội ǵ phải quá
bận tâm và lắng lo với
cái bản ngă cỏn con cơ hồ
vô nghĩa này.
Nhưng
rồi, những ấn tượng
lạ lùng về Hoàng vẫn
không thể tan đi trong tâm tưởng
Diệu Thanh. Cái ǵ tàng ẩn
nhiệm mầu đă và đang
làm cho người con trai tuấn
tú đó lúc nào cũng như
thanh thản yêu đời đến
thế ? Điều chi đă
nhào nặn trong hồn chàng một
cung cách cao vời siêu việt, tựa
hồ một bản thánh ca lúc
nào cũng lâng lâng trầm bổng
như vậy ? Nếu gạt hết
được những ư t́nh thế
tục, nhất định ai
đối diện với chàng cũng
phải nh́n thấy một nét
tao nhă thánh thiện toát ra ngay từ
ánh mắt, từ bờ môi
chàng.
Vậy
là tôn giáo của chàng, Chúa của
chàng đă dự phần, đă
thực sự nhúng tay. Đạo
Chúa chắc chẳng cấm ai
yêu đời. Hoàng cũng
chưa một lần tỏ ra phải
sợ hăi trốn chạy trần
thế. Nhưng mà bởi đâu
mấy người tu như Hoàng
bên đó xem chừng lúc nào cũng
chững chạc, vững vàng ? Bới
đâu khắp chốn họ
đều lạc quan vui
tươi khác lạ, không giống
nhiều tu sĩ bên Phật ?
Thôi, ḿnh nhất định sẽ
t́m gặp chàng, để nghe tận
tai, để thấy tận mắt.
Và
rồi, Diệu Thanh đă nhân cơ
hội đi chợ để ghé
học viện trước khi vào
phố mua sắm.
Hoàng
khá sửng sốt khi được
ông giữ cửa báo tin có một
ni cô đang đợi dưới
pḥng khách. Trong một lúc bối
rối, chàng trộm nghĩ chắc
hẳn Diệu Thanh đang gặp
một chuyện chi rắc rối
khá lớn nên phải tới
báo tin đột ngột như
hôm nay. C̣n như nếu chỉ
v́ muốn t́m hiểu thêm về
đạo Chúa như hôm trước
nàng đề cập, chắc nàng
sẽ biên thơ xin tài liệu
sách vở hoặc đợi dịp
thuận tiện rồi sẽ bàn
luận sau. Hoàng đinh ninh thế
nào rồi mấy ông bạn cũng
sẽ thắc mắc hỏi về
việc chàng có người khách
lạ thường vào sáng sớm
chủ nhật hôm nay.
Lúc
Hoàng mở cửa pḥng khách th́
Diệu Thanh xem ra đang say
sưa ngắm nh́n chuỗi đèn
sao treo ṿng trước tiền
đường. Sau lời chào
giản dị, chàng khởi
đầu :
-Nhà
trường có thói quen chuẩn
bị lễ Chúa Giáng sinh hằng
năm khá lớn, nên từ chiều
hôm qua, mấy ông thày ban phụng
vụ đă nổi hứng trổ
tài. Nay mai chắc họ c̣n thêm
thắt nhiều mục khác. Phải
chi gần ngày lễ....à mà lại
có văn nghệ tết
Dương lịch nữa....
Diệu
Thanh cắt ngang :
-Các
thày có mời khách không ? Chỉ
chuyên tâm làm văn nghệ thôi
chắc sẽ phải đặc
biệt lắm, ước chi....
Hoàng
hiểu ư, nói vội :
-Nghe
đâu học viện chỉ
dám mời mấy chỗ thân hữu
gần thôi, sợ cây nhà lá vườn
kém cỏi nên không dám rùm beng.
Diệu
Thanh sụ mặt :
-Bao
nhiêu nhân tài đây mà c̣n lo kém
cỏi. Sao thày không đề
nghị....
-Thực
ra năm ngoái ban văn nghệ
diễn tuồng Mai Hoa Công Chúa
khá lắm, có cả một vai
ni cô như Diệu Thanh nữa
đó. May ra rồi đây ban
giám đốc sẽ mời thêm
khách cho vui. Nếu có tôi sẽ
giữ phần cho...Trại Hầm.
Diệu
Thanh cười :
-Mong
c̣n sống tới ngày đó,
thày ạ.
Rồi
nàng lơ đăng nh́n ra bên
ngoài. Nắng đă rạng rỡ
trên những luống hoa chạy
dài viền theo hàng thông non trước
nhà. Thỉnh thoảng lại thấy
một chiếc xe lam dừng
đổ khách trước cửa,
tiếng máy xe cơ hồ làm
tan bầu khí thinh lặng trang
nghiêm của học viện.
Diệu
Thanh bỗng ngồi xoay người
lại khi thấy bóng một anh
sinh viên Vơ bị được
ông giữ cửa đưa vào
một pḥng đợi khác. Nàng
cảm thấy nóng ran trên mặt
rồi bất giác bảo Hoàng :
-Mấy
ông sinh viên quân sự kia thường
hay vào thăm học viện lắm
hay sao ?
Hoàng
như bỡ ngỡ :
-Cuối
tuần nào hầu như cũng
có lai rai vài anh vào thăm. Mà Diệu
Thanh có điều chi thắc mắc
không ?
Diệu
Thanh mím chặt môi :
-Một
biến cố mới đây làm
Diệu Thanh tự nhiên như mất
cảm t́nh mỗi khi thấy
bóng họ.
Hoàng
càng sửng sốt :
-Sao
thế ? Họ vô chùa chọc
phá?
Diệu
Thanh chớp mắt :
-Dịp
đi chợ lần trước,
Diệu Thanh bị một ông
theo làm phiền đến bực
cả ḿnh. Rồi tuần qua lại
c̣n ĺ lợm gửi thơ
đến tận chùa tán tỉnh
nữa.
Hoàng
nh́n Diệu Thanh, vẻ bực bội
:
-Kỳ
quá ! Ai lại trêu ghẹo giữa
đường giữa phố
như thế ! Rồi lại dám
viết thơ đến tận
chùa các sư nữ. Thật là
con sâu làm rầu nồi canh.
Rồi
chàng dịu giọng :
-Thôi,
đừng để tâm làm chi
cho mệt. Chắc anh ta thấy
Diệu Thanh....
Diệu
Thanh đoán ư Hoàng sắp nói
ǵ nên cắt ngang để
đánh lạc hướng :
-Diệu
Thanh nào đâu có làm ǵ. Anh
chàng thật vô duyên dễ sợ
!
Rồi
nàng giả vờ hỏi :
-Thày
có bạn bè nào bên Vơ bị
không ?
-Cũng
có một hai người, quen
sơ sơ thôi. Khoảng ba năm
trước, đứa em bà con
ra trường rồi xung vào Biệt
Động quân. Lâu rồi không
được tin tức chi.
Diệu
Thanh lại bất giác thở
dài. Hoàng đă vô t́nh nhắc tới
tên binh chủng của Viễn.
Nàng đă một lần chán ngấy,
nếu không nói là hận thù, những
ǵ liên hệ tới binh đao
chinh chiến. Lính tráng, bởi cận
kề với chém giết, nên thường
quen với hung bạo, cục cằn.
Người yêu quân ngũ ngày
nào đă đem mối tuyệt
vọng đầu đời cho
nàng để nàng phải chọn
chỗ t́m quên nơi cửa thiền.
Có những lúc Diệu Thanh cũng
thấy tội nghiệp để
xót thương cho những chàng
trai thời chiến, nhưng tâm
tư nàng bị nỗi sợ khủng
khiếp hằng liên tục giày
ṿ đe doạ, thành ra có lẽ
chỉ c̣n tôn giáo là đủ
khả năng thu hút và tạo
an vui cho nàng.
Quay
sang Hoàng, Diệu Thanh chậm
răi :
-Thày
nghĩ sao về chiến tranh ? Bởi
đâu con người cứ hoài
hận thù nhau ? Phải chăng
v́ họ chưa biết diệt
dục để rồi cứ măi
c̣n là bể khổ ?
Hoàng
chụm hai bàn tay đặt trên
bàn :
-Diệu
Thanh nói đúng lắm. Nhất
là khi đă hiểu giáo thuyết
nhà Phật, chắc Diệu Thanh
sẽ vô cùng bỡ ngỡ cũng
như sẽ buồn không ít.
-Thày
có tin rằng diệt dục sẽ
phải là giải pháp duy nhất
để cứu văn chúng sinh
không ?
Hoàng
trịnh trọng :
-Đă
từ lâu tôi vẫn say mê đọc
về Phật giáo và rất tôn
trọng vị sáng lập đáng
kính. Riêng ở giáo thuyết về
diệt dục th́ tôi chỉ thấy
đồng ư được một
phần.
Diệu
Thanh tṛn mắt :
-Một
phần là sao cơ ?
-Tôi
không là chuyên gia Phật học
nên chẳng dám nói theo kiểu
biện luận triết. Nhưng
đặt trên căn bản tôn
giáo và luân lư, tôi nghĩ thay v́
cố diệt hết ḷng ham muốn
đi th́ ta nên biến cải,
nên quy hướng nó về những
điều tốt lành cao thượng.
Vả lại bao lâu c̣n sống
trong thân xác con người, ai mà
chấm dứt được mọi
ước muốn !
-Bên
đạo Chúa dạy thế
nào ?
-Như
tôi vừa nói, ta phải triền
miên tập hướng dẫn và
kiểm soát tâm tư để
càng đi vào con đường
thiện bao nhiêu càng hay bấy
nhiêu. Cái thiện cũng như
điều chân và mỹ đều
nhắm theo tiêu chuẩn và quy luật
của Thiên Chúa đă chỉ vẽ.
Diệu
Thanh ra chiều chăm chú hơn
:
-Như
thày nói đă từng say mê t́m
hiểu Phật học, thày có
ư kiến ra sao về những
điểm căn bản của
tôn giáo này ?
Hoàng
nh́n Diệu Thanh, vẻ thành khẩn
:
-Diệu
Thanh đă có ư hỏi, tôi cũng
xin chân thành chia sẻ thế
này : theo tôi, Phật giáo quả
là một tôn giáo cao đẹp
giá trị lắm. Nhưng khi một
tôn giáo không giải đáp cho hết
về nguyên thủy và cùng đích
vạn vật, tôi e rằng c̣n
thiết sót. Cả đức Phật
cũng như đức Khổng
Tử bên Nho giáo dường
như tránh né không đề cập
đến chuyện thủy chung
muôn loài. Rồi nữa, nhà Phật
chối bỏ không nhận
điều chi tuyệt đối,
không chấp nhận cả cái bản
ngă trường tồn cá thể
nơi mỗi người. Điều
này khiến khó để hiểu
được về giá trị
bền vững của chinh những
lời đức Phật dạy
cũng như khó cắt nghĩa
nổi về trách nhiệm của
các hành động nhân sinh.
-C̣n
thày quan niệm thế nào về
đời sống con người
?
-Tôi
cũng đồng ư là đời
người có nhiều khổ
đau lắm, nhưng tôi th́ xem
ra lạc quan hơn bên anh chị
em Phật giáo nhiều, v́ tôi thấy
mỗi vật mỗi sự
đều mang một giá trị
nội tại và đích thực,
chứ đâu phải chỉ là
trống rỗng giả tạo,
cho dù ta không ưa không hợp với
sự vật đó. Bởi thế,
khi ta làm chủ được tâm
tư ta và đi đúng con
đường Thiên Chúa chỉ
vẽ, th́ mọi tạo vật
đều trở nên tốt
đẹp và có khả năng làm
ta hạnh phúc ngay ở đây
và lúc này. Như vậy ta chớ
nên đơn giản mô tả
đời chỉ là bể khổ.
Diệu
Thanh như mê man :
-Bên
đạo Chúa có dạy về
thiên đàng. Thày so với nát
bàn ra sao ?
Hoàng
càng như xuất thần :
-Tôi
vừa bảo : ai cũng có thể
khởi sự nát bàn hay thiên
đàng ngay lúc này, nhưng đồng
thời vẫn có đủ lư
do để yêu đời ở
bất cứ lúc nào và hoàn cảnh
nào.
Diệu
Thanh khẽ buột miệng :
-Thảo
nào....
Hoàng
ṭ ṃ :
-Diệu
Thanh nói sao ?
Diệu
Thanh giả vờ :
-Không
có chi. Nghe thày nói chuyện rành
mạch đầu đuôi, Diệu
Thanh tự nhiên thấy vui vui
đó thôi.
Hoàng
như phân trần :
-Vừa
rồi có lẽ tôi nói hăng
quá. Thú thật tôi chỉ sợ
Diệu Thanh trách móc tôi chưa
ǵ đă chủ quan nhận
định thế này thế nọ,
như một số học giả
bên Phật mới đây trách
móc giáo sư Nguyễn văn
Trung chỉ phê b́nh học huyết
Phật giáo qua cái nh́n và quan niệm
của người học triết
Tây phương khi ông viết tập
Biện Chứng Giải thoát
Trong Phật Giáo. Riêng phần
tôi, hẳn măi măi trong đời
tôi luôn thán phục cái học
thuyết từ bi vá thái độ
bao dung bên nhà Phật. Trộm
nghĩ Phật giáo đă đem
tới một ân huệ lớn
cho dân chúng Việt Nam kể từ
buổi du nhập đất
nước này. Cũng chính với
cái đặc tính bao dung từ
bi đó, Phật giáo đă cảm
hoá được bao tâm hồn,
cũng như xưa đă một
lần cảm hoá được
vua A Dục, tiếng Ấn gọi
là Asoka, để tạo nên thời
đại hoàng kim trong lịch sứ
đạo Phật. Thú thật
ai cũng phải say mê nếu
có dịp đọc truyện về
ông vua nói trên.
Rồi
Hoàng ân cần :
-Diệu
Thanh có cảm thông và biểu
đồng t́nh với tôi không
?
Diệu
Thanh cười nhẹ :
-Bây
giờ xin thày cho Diệu Thanh
được lên tiếng nhé :
Dẫu mấy năm tu bên chùa
luôn thấy mộ đạo và
khá b́nh thản trong tâm tư,
nhưng không tránh khỏi đôi
lần Diệu Thanh phải tự
đặt ra những câu hỏi
mà chưa hề gặp
được một giải
đáp thoả đáng. Rồi
đến hôm được hân
hạnh qua dự lễ bên học
viện đây, những điều
mắt thấy cùng những cái
tai nghe đă lại khơi lên
trong hồn Diệu Thanh thêm nhiều
thắc mắc mới về
đời người cũng
như về chính bản thân
ḿnh. Hôm nay mới được
nghe một đôi chút điều
thày tŕnh bày, Diệu Thanh đă
như bắt gặp một chân
trời mới rạng sáng và tươi
thắm hơn, cơ hồ Kha Luân
Bố vừa t́nh cờ thấy
đất liền ẩn hiện
phía xa trong chuyến hải hành
đầu tiên đi t́m tân thế
giới. Nhưng biết thày chẳng
rảnh nhiều mà Diệu Thanh
lại c̣n công tác ra phố mua
đồ thay sư bà. Ước
mong được nhiều dịp
khác để nghe thày nói thêm.
Hoàng
nh́n ra cửa sổ :
-Tôi
xin được đề nghị
hôm nay sẽ trao cho Diệu Thanh
cuốn Thánh kinh Tân ước cỡ
bỏ túi cùng với một hai
tập sách tổng quát về
tôn giáo nói chung và về đạo
Chúa nói riêng. Diệu Thanh t́m
lúc rảnh đọc cho vui. Lần
sau tới, tôi hy vọng sẽ
t́m cách giúp nhiều hơn.
Trong
đầu, Hoàng thoáng nghĩ tới
việc lên tŕnh bày cả câu
chuyện cho Bề trên nghe. Chàng
cũng hy vọng ngoài việc
minh bạch hoá mối liên hệ
với Diệu Thanh, c̣n
được sự nâng đỡ
tối đa, nhất là có thể
được sự tiếp tay
của Linh mục Huỳnh sĩ
Quyến, tiến sĩ Ấn giáo
và Phật học, vừa hồi
hương sau sáu bảy năm
tu học bên Ấn Độ, hiện
đang chuẩn bị mở một
lớp riêng cho chương tŕnh
thần học tại đây.
Sau
khi nhận mấy tập sách và
ân cần từ biệt Hoàng, Diệu
Thanh đă theo một chuyến
xe lam để ra chợ. Vang vẳng
từ đâu mấy điệu
hát Giáng Sinh êm đềm thánh
thót. Lần này nàng rời học
viện với một tâm trạng
mới, cơ hồ đang ôm
ấp một điều bí
ẩn riêng tư cho một ḿnh
ḿnh, với nhiều thứ hồi
hộp bất ngờ đang sắp
xảy tới. Cái vui lẫn lộn
với cái buồn khiến nàng
bỗng như lo sợ hoang mang.
Giữa tiếng máy xe ồn ào,
Diệu Thanh cố nhắm mắt
mường tượng lại
khung cảnh pḥng khách để
thấy như ḿnh c̣n ngồi
đối diện với Hoàng.
Tưởng chừng tiếng chàng
c̣n trầm bổng đầm
ấm bên tai. Rồi bỗng
nâng tự hỏi tại sao lúc
đó ḿnh nghiêm chỉnh thế
! Chả một lần dám ngỏ
lời nào thân mật gần gũi.
Không từng dám nh́n chàng lấy
đôi ba phút cho nên vẻ âu yếm
thương yêu. Bất giác Diệu
Thanh thấy tiếc. Nàng đă
quá nhút nhát chăng ? Hay là mấy
thắc mắc tôn giáo đă vô
t́nh lấn át khiến câu chuyện
đầy những lư sự cao
xa ? Nàng nhủ ḿnh lần sau sẽ
phải tự chủ để
b́nh thản và sáng suốt hơn.
|