|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
SÁU
Trại
Hầm, ngày 30 tháng giêng năm Tân
Hợi
Thày
Hoàng mến,
Kể
từ ngày vào tu chùa này, đây
là lần đầu tiên Diệu
Thanh cầm bút viết thơ. Nhận
được những hàng chữ
này, dẫu thày có bỡ ngỡ
cách mấy cũng chẳng bỡ
ngỡ bằng chính Diệu
Thanh. Nhưng bởi lẽ lần
ghé học viện tuần trước
không được gặp thày,
nên Diệu Thanh quyết định
nhờ nhà bưu điện giúp
đỡ.
Mong
thày vẫn khỏe và vui như
ngày nào. Thày khỏe để có
sức giúp tha nhân. C̣n thày vui
để ai gặp được
thày cũng được vui lây.
Dịp
lễ Noel vừa qua chắc hẳn
thày bận rộn lắm. Nhưng
nhất định thày phải
có nhiều kỷ niệm thánh
thiện tuyệt vời. C̣n chương
tŕnh văn nghệ nữa, làm
sao tránh khỏi việc thày góp
phần ! Vui lắm thày nhỉ ?
Cảm
ơn thày đă sắp xếp
để cha Bề trên mời
Linh mục Quyến hướng
dẫn cho Diệu Thanh, nhưng lúc
ra về và rồi cho tới cả
hôm nay Diệu Thanh vẫn thấy
như buồn, như giận thày.
Thày có cố t́nh tránh không gặp
mặt Diệu Thanh ? Có thể
thày bận thật nhiều, nhưng
chả làm sao Diệu Thanh khỏi
buồn được. Âu là Diệu
Thanh đă đ̣i hỏi quá, nhưng
sao thày không cảm thông cho Diệu
Thanh đôi chút ?
Khổ
một nỗi là khi có người
đang tràn trề hy vọng nơi
một chuyện, mà rồi bỗng
dưng tất cả đổi
khác, làm sao người
đó c̣n phấn khởi
được như ban đầu
! Diệu Thanh cứ ngày đêm
tự hỏi ḿnh chừng nào mới
có cơ hội gặp lại thày
như dịp trước Giáng
sinh.
Thày
biết không, hôm đó xin phép
đi pḥng mạch nha sĩ cho
được rộng thời
giờ, Diệu Thanh đinh ninh
thế nào cũng có dịp trao
đổi thêm nhiều điều
với thày. Thật ra Linh mục
Quyến cũng hết sức tử
tế để ân cần tŕnh
bày và giải đáp những vấn
đề gai góc liên hệ tới
đạo Phật trong
tương quan với đạo
Chúa, nhưng quả thật Diệu
Thanh chẳng lĩnh hội
được bao nhiêu. Diệu
Thanh không hề dám chê ngài, và rồi
đành cắt nghĩa rằng ḿnh
không thông minh đủ. Có một
điều không thể chối
căi là đầu óc Diệu Thanh
hôm đó như bị tứ tán,
chi phối quá nhiều.
Chắc
thày không vui, nhưng mong thày
đừng giận lại Diệu
Thanh nhé.
Chả
lẽ bây giờ lại mang những
đề tài tuần qua để
thảo luận và hỏi lại
thày ! Thày biết không, những
phần hệ trọng nhất
trong giáo thuyết nhà Phật như
Luân hồi với Lục đạo
tạo bánh xe xoay vần không ngừng,
như Ngũ uẩn cấu tạo
nên thực thể vạn vật,
như ư nghĩa thực tế của
Nát bàn, như vai tṛ của Bát
chánh đạo vá cuối cùng
như giá trị của Thiền
định, đă từ lâu Diệu
Thanh chưa tuyệt đối nắm
vững để rồi thắc
mắc mà đem ra bàn hỏi
th́ chỉ gặp được
những lời giải đáp rất
xa xôi mơ hồ của Linh mục
Quyến.
Sang
tới phần xin được
đối chiếu các điểm
tương đồng then chốt
và giá trị nhất giữa
đạo Chúa và đạo Phật,
Diệu Thanh cũng như thất
vọng khi nghe ngài tŕnh bày. Chả
lẽ ngài chỉ giỏi bằng
sách vở hay sao !
Thế
là cái c̣n lại đáng kể
trong tâm trí Diệu Thanh chỉ
là kết quả của lần
được gặp thày trước
dịp Giáng sinh, cộng với
mấy cuốn sách thày trao cho
đọc. Thật may mắn, những
bài giáo lư của Đức Giê
Su đă vô t́nh soi sáng và khích lệ
Diệu Thanh, nhất là Bài Giảng
Trên Núi với những điều
tóm kết qua Tám Mối Phúc Thật.
Diệu Thanh chưa hề thấy
nơi các kinh sách nhà Phật có
những điều cao vời khác
lạ như thế bao giờ.
Diệu
Thanh mường tượng nếu
thường xuyên có dịp gặp
thày để hỏi, để
nghe cũng như để t́m
được những giải
đáp then chốt cho cuộc sống
tâm linh th́ đỡ biết mấy.
Điều mường tượng
ấy đă nhiều lần khiến
Diệu Thanh ao ước ḿnh là
một trong số những thiếu
nhi được thày đến
gặp và cùng sinh hoạt mỗi
cuối tuần. Chả biết
bao giờ mới may mắn để
thấy giấc mơ ấy
được thực hiện
phần nào!
Thày
đừng để Diệu
Thanh thất vọng nhé. Chỉ
có thày mới đem lại một
giải đáp, bới v́ chính
thày đă là động lực
từ đầu để cho Diệu
Thanh nh́n ra một chân trời mới
và lần bước vào khúc quặt
khác lạ của cuộc đời.
Hẳn
thày bỡ ngỡ lắm. Và dẫu
thày có không vui, Diệu Thanh cũng
phải thú thật rằng thày
đă và đang chi phối cả
tâm tư Diệu Thanh, bắt
đầu từ sáng sớm tinh
mơ cho tới khi bóng chiều
tắt nắng.
Diệu
Thanh chỉ xin nói lên những
ǵ chân thành nhất. Mong thày hiểu
cho. Cầu thày thứ lỗi nếu
Diệu Thanh đă làm phật
ḷng người ḿnh hằng tôn
trọng mến yêu.
Ước
sao sớm được tin thày.
Chúc thày vạn an.
Diệu
Thanh
Sau
khi nắn nót kư tên, Diệu
Thanh gấp vội lá thơ rồi
nhét lẹ vào kệ sách trước
mặt. Nàng bỗng hoang mang
không biết ḿnh đă viết
ra những ǵ, nhưng lại rất
sợ phải đọc lại
từ đầu. Đành cứ
để y nguyên, thầm mong
Hoàng cảm thông cho hoàn cảnh
của ḿnh.
Diệu
Thanh vội nh́n ra ngoài khung cửa.
Hoàng hôn đă vây kín. Trời
Đà Lạt trở lạnh
khác thường cả dăm bữa
nay. Mưa phùn lất phất suốt
ngày khiến khung cảnh và sinh
hoạt trong chùa như chậm hằn
lại. Công việc bên nhà thợ
cũng ít. Một số ni cô
t́m sách học thêm chữ nho hoặc
chữ phạn. Lâu lâu có người
lại chạy vô gặp sư bà
ư chừng để hỏi vài
điều chi đó.
Thật
ra măi cho đến sáng hôm nay,
Diệu Thanh vẫn lúng túng
không biết sẽ làm cách nào
để kể hết nỗi
niềm của ḿnh cho Hoàng nghe.
Khi dứt khoát quyết định
viết thơ th́ loay hoay măi chẳng
biết bắt đầu ra sao.
Nàng tự hỏi không biết
Hoàng đă nghĩ ǵ về
ḿnh. Rồi nếu đọc
thơ nàng viết hôm nay, chàng
có thắc mắc lắm không ?
Lỡ ra Hoàng khó chịu th́ sao
? Ḿnh thật đă không xử
sự quá đáng ? Đă đành
tiên vàn chỉ là mong kể cho
Hoàng nghe việc biến đổi
trong tâm trí ḿnh về câu chuyện
tôn giáo, nhưng biết đâu
lá thơ sẽ chẳng khiến
chàng hoang mang. Nào ai dám chắc
tuần qua chàng đă chẳng
thực sự t́m tránh để
không theo Linh mục Quyến xuống
pḥng khách ! Lỡ ra, từ bản
tính, Hoàng luôn muốn sống
nghiêm khắc và bảo thủ
th́ sao?
Nghĩ
tới nghĩ lui, Diệu Thanh thấy
bối rối khôn tả. Có lúc
nàng đă định tâm xé bức
thơ rồi đốt đi. Có
lúc nàng mong để thủng thẳng
kiếm giờ viết lại
cho đàng hoàng nghiêm chỉnh hơn.
Rồi có hồi nàng lại nhủ
ḿnh ráng kiên nhẫn để
đợi cơ hội thuận
tiện sẽ gặp Hoàng tŕnh
bày sau. Cuối cùng, Diệu Thanh
quyết đinh đánh nước
liều cứ dứt khoát gửi
cho Hoàng vào sáng hôm sau qua thùng bưu
điện bên trụ sở
ấp. Biết đâu nhờ v́
bỡ ngỡ khác thường mà
chàng sẽ tích cực giúp nàng
!
Quả
thật, lá thơ đă khiến
Hoàng vô cùng sửng sốt. Ông
giữ cửa trao đến tay
chàng sau giờ chơi ban chiều
để rồi trong suốt gần
hai giờ học riêng Hoàng đă
nghĩ ngợi liên miên đến
không đọc nổi trọn một
trang sách l Nào ai ngờ được
cái buổi tiếp tân t́nh cờ
trong dịp lễ khánh thành
đă vô t́nh đưa tới sự
việc hôm nay ! Chàng tự hỏi
Thiên Chúa có thường quan pḥng
các biến cố theo mẫu mực
này chăng. Tại sao một
người tu nữ chững chạc
bên đạo Phật cỡ
như Diệu Thanh lại có thể
gặp một biến đổi
trong tâm hồn kỳ lạ vậy
? Rồi bới đâu ḿnh đă
bi đẩy đưa vào chính
giữa câu chuyện gây cấn
thế này ! Ḿnh đă t́m
được Linh mục Quyến
là người chính ra sẽ
đem lại đáp số cho
bài toán của Diệu Thanh cơ
mà !
Hoàng
t́ hai khuỷu tay lên mặt bàn
rồi ôm chặt lấy đầu
để cố hồi tưởng
lại mấy lần gặp Diệu
Thanh, mong nhận diện
được một yếu tố
hệ trọng nào khả dĩ
giúp chàng thấy được
đầu mối sự việc.
Nhưng nơi tâm tưởng chàng,
Diệu Thanh luôn tỏ ra là một
người rất b́nh thường,
với những nhận định
và phê phán khá chín chắn sâu sắc.
Rồi Hoàng lại ráng tập
trung tư tưởng để
tự hỏi phải chăng ḿnh
đă xử sự thiếu khôn
ngoan ở một đôi chi tiết
nào đó khi gặp Diệu
Thanh. Nhưng càng t́m càng hỏi,
Hoàng càng như thấy đầu
óc rối tung.
Bỗng
nhiên Hoàng thoáng thấy một
ư nghĩ lo sợ khi nhớ lại
trong lá thơ Diệu Thanh đă
một lần hỏi phải chăng
chàng đă cố t́nh tránh để
không gặp mặt nàng tuần
qua. Thật ra, chàng đă cho rằng
việc mời một ḿnh Linh mục
Quyến xuống với Diệu
Thanh là phương thức hợp
lư nhất, để rồi dù
có phải công nhận rằng
chàng đă thực tâm muốn
tránh, th́ đó cũng âu là một
lựa chọn khôn ngoan. Tuy
nhiên, một khi Diệu Thanh
đă công khai đặt lại
vấn đề này, nàng quả
thật đă làm Hoàng vô cùng bối
rối. Chàng không rơ Diệu
Thanh hỏi và trách như thế
có nghĩa là ǵ. Nàng buồn
theo nguyên cớ ra sao ? Rồi nữa,
đă trách, đă hờn lại
c̣n yêu cầu cảm thông !
Hoàng
nhắm chặt đôi mắt.
Những bóng h́nh tinh quái muôn
màu như nhảy múa trong vùng
nhăn giới đen tối thâm
sâu. Này là vực thẳm. Này lại
là núi cao. Từng đợt
thung lũng ngút ngàn lần lượt
xuất hiện nơi vơng mạc
đang hoá thành cơi huyền hoặc
vô tận. Tứ bề chỉ
thấy những đốm lửa
di chuyển ẩn hiện như
từng bóng ma trơi. Chàng thấy
ḿnh tựa bị lạc vào cơi
u minh trùng điệp vây bọc.
Không lối thoát. Không một
bóng người. Đó đây
chỉ là im ĺm thanh vắng
đến rợn người.
Trong
mơ hồ phảng phất, Hoàng
mường tượng ḿnh
đang đóng vai Đường
Tam Tạng ṃ mẫm t́m lối
đi giữa một khu rừng
già, trong cố gắng mong manh
đơn độc thỉnh cho
bằng được bộ
kinh nhà Phật từ bên Thiên
Trúc. Nhưng chàng đơn
độc hơn cả họ
Đường v́ xung quanh chẳng
hề thấy bóng dáng một
môn đệ hay bạn đồng
hành nào. Lấy ai mà hỏi han
tham khảo ! Làm sao để biết
ḿnh đang được thực
sự an toàn hay, trái lại,
đang có những bàn tay yêu
quái t́m phương quấy quất
cho ḿnh nản chí mà bỏ cuộc
để nửa đường
đứt gánh !
Hoàng
bất giác giật bắn người
lên. Mồ hôi toát ra ướt
cả hai bên trán. Chàng vô t́nh bắt
gặp trong bóng mờ của
tâm khảm dáng điệu
thướt tha của một yêu
nữ có khuôn mặt hao hao tựa
hồ Diệu Thanh. Cũng một
cặp mắt mơ huyền xa vắng.
Cũng đôi làn môi quyến rũ
t́nh tứ. Đáng sợ nhất
là cũng một giọng nói hết
sức êm dịu ngọt ngào.
Trong
cơn khiếp sợ tột cùng,
Hoàng cố định thần
để duyệt xét lại
chính bản thân ḿnh. Đă nhiều
phen, trong tiến tŕnh kiểm
điểm cuộc sống tu tŕ,
chàng đă thực sự thấy
ḿnh lột xác tựa chính Huyền
Trang ở những phút giây khủng
hoảng tâm tư cao độ
nhất, để rồi hết
c̣n đủ bản lănh của
một nhà sư Tam Tạng đầy
dũng lực can trường, mà
hoá thành một Trư Bát Giới
mang lắm bản năng dục
vọng, một Sa Tăng tháng
ngày biếng nhác hay một Tôn
Hành Giả lúc nào cũng kiêu căng
hợm hĩnh. Hôm nay ḿnh
đang đóng vai tṛ của
nhân vật đồ đệ
nào ? Hay thực sự tồi tệ
mà mang nết xấu của cả
ba ? Nếu vậy, làm sao có
đủ khả năng để
vươn lên và vượt thắng
cạm bẫy của loài yêu ma
tinh quái cản đường hành
hoá ! Ḿnh nào phải là một
Kim Thiền Trưởng Lăo với
đức độ siêu vời
dành cho một đệ tử
cao cấp của đức Phật
đầu thai xuống trần !
Ḿnh cũng đâu có đức
Quan Thế âm Bồ Tát và đông
đảo thần thánh hết
ḷng pḥ trợ cho mau thành chánh
quả theo kiểu Đường
Tăng ! Thế mà tại sao cần
có Diệu Thanh để thủ
thách gài bẫy ḿnh ? Không ! Nhất
định là không. Vả lại,
chả đời nào nàng lại
muốn nối gót mấy con yêu
nữ trong truyện Tây Du mà t́m
ăn thịt kẻ tu hành chúng
hằng săn đuổi hầu
mong sẽ được bất
tử trường sinh !
Ḿnh
sẽ phải làm ǵ đây ?
Hoàng như ch́m đắm trong
cơn mê ră rời. Nếu quả
thật Diệu Thanh được
định mệnh đẩy
đưa tới gặp chàng
để thách đố và kéo
lôi đi ngược con
đường tu hành từ lâu
ấp ủ, phải chăng chàng
sẽ cần đóng vai một
Tô Ma A Qui Nô để mạnh bạo
lấy que củi đang cháy mà
xua đuổi tận t́nh ? Có thể
đây là lúc chàng phải áp dụng
lời dạy của thánh hiền
: Tam thập lục kế tẩu
vi thượng sách ? Biết
đâu chàng sẽ chẳng là một
Achilles khác để gót chân bị
trúng mũi tên vô t́nh mà thiệt
mạng trong oan nghiệt !
Có
thể lắm. Lịch sử
loài người đă nhiều
lần làm nhân chứng. Cũng
như một Đa Vít dũng mănh
đă trong một phút để
cho mỹ nhân quật ngă thảm
sầu. Như một Nă Phá Luân
bách chiến bách thắng đă
không ngờ bị bóng hồng
buộc trói cả đời. Rồi
thiên hạ vẫn truyền tụng
về nàng Dương qúy Phi bên
Đông phương đă làm
nghiêng đổ ngai vàng của
Đường minh Hoàng. Bên trời
tây chưa ai quên câu chuyện
Cleopatra làm người hùng Cesar
tan tành sự nghiệp. Với
Hoàng, chả cần là một
nhân vật nổi danh hoặc cứ
phải nuôi mộng làm vĩ nhân
mới đ̣i phải cẩn tắc
vô ưu. Đường tiến
thân của chàng chỉ giản
dị nhỏ bé vô cùng, nhưng
một khoảnh
khắc
thiếu khôn ngoan sẽ có thể
là một đời chôn vùi lư
tưởng. Chàng đă chọn
con đường dấn thân
cho đạo giáo và tha nhân,
đă miệt mài tháng năm
để khép ḿnh trong một
khuôn khổ chật hẹp, hầu
có thể sẽ vươn lên
được khỏi những
đam mê b́nh thường nhất
của loài người. Chàng
đă tự ư đáp lại tiếng
gọi của trời cao để
không chỉ ngó váo bản thân
ḿnh mà mưu t́m hạnh phúc
riêng, nhưng là đưa tầm
mắt tới anh em đồng
loại mà gặp được
niềm vui qua cuộc sống phục
vụ. Bước đường
hy sinh đó không chấp nhận
một luật trừ nào để
cho đương sự có thể
cắt ngang mà quay lại t́m vui
thú cho chính ḿnh, dẫu chỉ
là bé nhỏ, tạm thời.
Đă cho đi là phải cho trọn
vẹn. Một phút đ̣i lại
là một lần phản bội,
bất trung.
Hoàng
rón rén khép của pḥng để
tiến ra nhà nguyện. Ngước
nh́n tượng Chúa chịu
đóng đinh, chàng lâm râm khấn
cầu cho được măi can
đảm và trung kiên. Ngọn
đèn chầu leo lét bên cánh phải
bàn thờ như phừng phục
hun nóng tâm tư. Tượng
Đức Mẹ đồng
trinh rơ thật hiền từ
khôn tả. Đúng rồi, Đức
Mẹ đang nh́n chàng chằm
chặp. Mà Đức Mẹ sao
hôm nay xinh đẹp quá. Đẹp
hơn Diệu Thanh muôn vàn lần.
Bất giác, Hoàng thấy một
nguồn sinh lực trào lên trong
tâm tư. Mơ hồ đâu
đó một niềm khích lệ
ủi an khác thường. Thôi cố
kiên nhẫn và can đảm lên.
Bàn tay vô h́nh từ trên cao
đang vỗ về dẫn dắt
đó.
Sau
một đêm ngủ tạm
b́nh an, Hoàng cơ hồ thầm
trách ḿnh đă lo sợ thái
quá. Lúc đánh răng sáng,
chàng cứ ấm ức tự hỏi
v́ sao ḿnh đă nuôi những ư
nghĩ quá vô lư như thế
sau khi nhận thơ Diệu Thanh
hôm trước. Nàng nào đă
làm chi sai trái ? Trước sau chỉ
là một biến đổi bất
ngờ nơi tâm hồn nàng khi
gặp được đầy
đủ chân lư ở một
tôn giáo khác. Lấy cớ ǵ
để có thể nh́n Diệu
Thanh qua h́nh ảnh của một
Điêu Thuyền hay bóng dáng một
nàng Dalila ? Dựa vào đâu
để lo sợ và kết án
nàng khi Diệu Thanh cho biết thực
sự được khích lệ
và phấn khởi khi có ḿnh góp
phần hướng dẫn ? Những
lời lẽ và cung cách viết
thơ biết đâu chỉ là
do ḷng trí Diệu Thanh luôn hồn
nhiên đơn sơ ! Phải
chăng ḿnh đang vướng
vào mặc cảm là bởi Diệu
Thanh đẹp ? Nếu quả
thế, ḿnh sẽ phải xét lại
thái độ mà b́nh tĩnh
hơn. Vội vă cũng như
bi quan chắc rồi chẳng
đi tới đâu mà c̣n gây ra
nhiều thiệt tḥi tai hại.
Đời ḿnh rồi đây
c̣n nhiều dịp đ̣i phải
sáng suốt và kiên tâm hơn thế
này nữa.
Hoàng
đă phần nào lấy lại
được nét b́nh thản
ban đầu. Tuy nhiên lúc ngồi
trong lớp, chàng vẫn thấy
c̣n hơi khó để tập
trung hết tư tưởng vào
bài vở. Đầu óc Hoàng cứ
như lâng lâng nơi cơi xa mờ
nào đó, y hệt cảm tưởng
của một anh thủy thủ
theo chân Magellan trong cuộc phiêu
lưu tiên khởi ṿng quanh thế
giới.
Tâm
trạng hoang mang đó cứ
đeo đuổi chàng cho đến
tối mà như vẫn chưa dứt.
|