|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
BẢY
Về
mùa xuân, trời Đà Lạt rực
rỡ v́ hoa nở khắp nơi.
Khí hậu ấm hơn nhiều
nên du khách cũng tấp nập
mọi ngả. Bầu trời
xanh biếc như có sức thu
hút khác thường, nhất là
lúc chiều xuống làn sương
lam êm nhẹ càng làm tăng thêm
nét mơ màng huyền diệu của
phần đất có một
không hai trên vùng cao nguyên này.
Tết
nguyên đán năm nay xem chừng
đến hơi muộn. Hoa
đào đă nở rộ khắp
bờ hồ. Hàng quán trong chợ
đă tràn ngập dâu và mận,
để rồi bất cứ
ai xuôi về miền dưới
đều không thể quên mua
ít nhiều làm quà. Khu phố
Ḥa B́nh dĩ nhiên tấp nập
nhộn nhịp khác thường.
Nam thanh nữ tú đua nhau ăn
diện. Thiên hạ như muốn
quên đi chuyện chiến tranh
để vui chơi mua sắm. Rơ
là gần xa nô nức yến
oanh. Đặc biệt vào mỗi
cuối tuần th́ âu là ai nấy
đều tuốn ra đường
như ngày hội.
Dân
chúng ấp Trại Hầm năm
nay cũng quyết định tổ
chức tết thật lớn. Họ
đă cử đại diện
đến chùa gặp sư bà
để xin tổ chúc lễ Kỳ
An vào ba ngày đầu năm mới.
Mọi người mong cho xóm
thôn được b́nh yên và hy
vọng năm tới sẽ làm
ăn phát đạt. Dĩ nhiên
họ cũng thỉnh nhà chùa
cúng lễ Giao Thừa và làm lễ
Trừ Tịch hầu tân niên sẽ
hết c̣n thấy lại những
điều xấu dở của
năm cũ. Nhà nhà bảo nhau
chuẩn bị để tham dự
và góp phần tích cực. Các
truyền đơn và bích chương
đă được gửi
đi và dán khắp quanh vùng.
Tết
năm nay Hoàng cùng một nhóm
t́nh nguyện ở lại học
viện lo dịch nốt mấy
tập sách quan trọng. Chàng muốn
thử ăn tết xa nhà một
lần xem sao. Vả lại chả
mấy nữa mà chấm dứt
thời kỳ tu học để
rồi phải đi nhận nhiệm
sở và nơi đó sẽ trở
nên như gia đ́nh mới. Nên
tập cho quen!
Bất
ngờ vào một tuần trước
đây, có ông thày bạn đi
dạy giáo lư dưới họ
Trại Mát về có đem theo tờ
chương tŕnh đại lễ
của chùa sư nữ Trại
Hầm. Thế là Hoàng định
bụng sẽ kiếm giờ
đến chùa vào chiều mồng
một
tết.
Từ
chiều hôm trước, ngày tất
niên, khung cảnh chùa đă như
huyên náo vui nhộn hẳn lên.
Nhiều người sau khi đi
viếng mộ ông bà ngoài nghĩa
trang cũng như hoàn tất lễ
cúng gia tiên tại tư gia,
đă kéo nhau lên chùa để
giúp trang hoàng và sửa soạn
cho đại lễ trừ tịch
đêm giao thừa. Một số
thanh niên đă dựng cây nêu vĩ
đại trước sân chùa,
với khánh sành và phướn
giấy được treo cao măi
tận ngọn. Dĩ nhiên, họ
cũng không quên rắc vôi trắng
theo h́nh cung tên trước cổng.
Người ta tin rằng chùa là
địa điểm chính của
thôn ấp, ma qủy thấy cây
nêu và vôi sẽ không dám bén mảng
tới quấy phá đời sống
dân chúng v́ sợ oai phong đức
Phật.
Các
sư nữ tỏ ra ai cũng bận
rộn khác thường để
rồi phải nhờ tới các
chức sắc tiếp tay xếp
định công việc. Tuy nhiên
mọi người đều lộ
nét vui, trừ ra Diệu Thanh th́
xem chừng dửng dưng và lạnh
lùng, dẫu nàng cũng phải
loay hoay làm đủ thứ chuyện.
Mấy cậu thanh niên ra chiều
muốn được nàng nhờ
đôi ba việc để có cơ
hội làm quen nhưng tất cả
như đều thất vọng.
Một vài anh chàng ỡm ờ
nói mấy câu bông đùa bóng
gió làm Diệu Thanh càng thêm khó
chiu.
Trước
đây, vào những dịp lễ
lớn, Diệu Thanh vẫn thường
tỏ ra là người hăng
say chăm chỉ nhất. Chẳng
hiểu tại sao lần này mọi
sự việc như khác hẳn.
Nàng chỉ biết một điều
là khó có thể vui được.
Có chuyện chi mơ hồ đâu
đó như đang xâm lấn hồn
nàng. Câu chuyện mới chỉ
là xa vắng mông lung nhưng quả
thật đă làm nàng nhiều
đêm thức giấc để
hồi hộp phập phồng.
Diệu Thanh đă lắm phen tự
hỏi ḿnh đang sống trong
khủng hoảng tôn giáo hay thực
sự trong cơn lốc mới
của ái t́nh. Hoặc là cả
hai ? Mà t́nh với ái nào mới
được chứ ! Chả lẽ
Hoàng đă làm đời nàng
đổi thay đến thế
sao ! Và có thật đạo Chúa
đă chiếm đoạt ḷng
trí ḿnh để rồi cuộc
sống tại chùa này trở
nên tẻ nhạt vô vị đến
thế ư ?
Diệu
Thanh như không có đủ can
đảm để trả lời
cho chính ḿnh. Với nàng, thế
giới lúc này xem chừng đi
vào cơi hỗn mang với một
bầu trời lúc nào cũng xám
đen u tối. Có lắm lần
nàng thấy ḿnh cơ hồ
đang bước vào khúc
đường cùng. Khắc khoải
chờ mong một bàn tay, một
ánh mắt, những măi vẫn
chỉ thấy câm nín hững hờ.
Cho một kiếp người chịu
lao đao giữa gió bụi phũ
phàng. Mặc một linh hồn
phải vất vưởng trong
lạnh lẽo cô đơn.
Thế
là xuân có về, tết có đến,
Diệu Thanh vẫn một tâm trạng
u sầu, thầm kín. Dịp
đại lễ như hôm nay
v́ thế cũng chẳng khiến
nàng đổi thay được
ǵ. Ngồi cùng sư bà để
tụng kinh cúng Phật trong
chánh điện, sau lưng là cả
một đoàn thiện nam tín nữ
sùng mộ, mà Diệu Thanh vẫn
như thấy ḷng hoang vắng
khó tả. Mùi trầm hương
ngào ngạt chỉ như làm
nàng thêm khó thở, bực bội
hơn. Tới lúc tất cả
kéo ra sân để làm Lễ
giao thừa trước giờ
trừ tịch, cảnh ồn
ào huyên náo lại khiến Diệu
Thanh càng nhức đầu thêm.
Người ta chen chúc quanh chiếc
bàn thờ được bày la
liệt đủ loại lễ
vật bằng đồ chay. Nàng
bất giác như muốn bật
cười lúc vị tiên chỉ
ấp Trại Hầm lớn tiếng
mời vị Tân Vương Hành
Khiển chiếu cố về
coi sóc xóm thôn thay mặt Đức
Ngọc Hoàng, rồi lại khẩn
khoản xin ngài mở tay độ
lượng rộng răi hơn vi
cựu vương năm ngoái.
Tiếp đến là các bài khấn
Đức Thổ Thần, Đức
Thành Hoàng. Bài nào cũng dài thườn
thượt đến phát sợ,
nhất là lại dùng toàn những
từ ngữ bí ẩn khó hiểu
! Sau đó là chuông trống
đánh vang và pháo nổ liên hồi.
Diệu Thanh như thở nhẹ
ra khi thấy, v́ lư do an ninh, người
ta đă phải sớm chấm
dứt các nghi lễ và rời
việc xin quẻ cũng như
hái lộc đầu năm vào
sáng hôm sau.
Buổi
tụng kinh sớm mồng một
tết cũng dài hơn thường
nhật, thành ra Diệu Thanh xem
chừng như uể oải mỏi
mệt. Dĩ nhiên một phần
tại chiều hôm trước
đă bận bịu lại c̣n
thức khuya. Viện cớ nhức
đầu, nàng không muốn lai
văng đến nhà khách phụ
giúp phát thẻ quẻ đầu
năm. Việc hái lộc truyền
thống được thay thế
bằng cách các thiện nam tín nữ
đốt một cây hương
rồi đem về nhà gọi
là để lấy lộc chùa,
sau khi đă chăm chú đứng
khấn vái trước bàn thờ
Phật. Đấy là ư kiến
của sư bà, lấy lẽ năm
nay bờ rào dâm bụt hai bên lối
cổng vào chùa bị khô cằn
hiếm lá, mà để dân kéo
ra hái cành mận đằng sau
nhà th́ chắc tan hoang hết vườn
trái cây
Dẫu
vậy, dân chúng vẫn luôn tỏ
vẻ vui sướng hả hê.
Đặc biệt đám thanh
niên con trai hầu như thường
xuyên có mặt ở chùa. Họ
không dám cặp bồ lộ liễu
như khi ra phố, một phần
v́ nể bầu khí tôn nghiêm nơi
chùa, nhưng một phần khác
có lẽ họ c̣n để tâm
nh́n ngó các sư nữ, nhất
là mấy ni cô trẻ.
Đương nhiên lúc nào Diệu
Thanh cũng là mục tiêu hàng
đầu cho những cặp mắt
ṭ ṃ tinh quái. Thế là từ nội
tâm đến ngoại cảnh,
tất cả đều xui khiến
nàng bực bội kém vui.
Lúc
Hoàng đạp xe tới Trại
Hầm th́ trời đă dịu
nắng. Đầu tóc chàng như
rối tung theo những cơn gió
thổi từ hướng bắc
c̣n khá lạnh. Chàng muốn mặc
thường phục tới chùa
để mong được lần
đầu chứng kiến dịp
đại lễ Kỳ An trong
tư thế thoải mái như
mọi người, không sợ
ai ḍm ngó. Bất giác Hoàng một
ḿnh huưt sáo bản Thiên Thai, bản
hát lớp chàng đă dùng làm nhạc
cho vũ khúc tŕnh diễn dịp
văn nghệ tết
dương lịch vừa qua. Có
lúc cao hứng, chàng tưởng
tượng như ḿnh đang
đóng vai Lưu Thần hoặc
Nguyễn Triệu t́m đường
lên cơi tiên. Nghĩ rồi lại
cười thầm một ḿnh :
cảnh chùa làm sao lại ví với
chốn đào nguyên ! Làm ǵ có
phím tơ lưu luyến với
tiếng đàn gây xuyến xao
tâm hồn. Mà đâu là hoa với
bướm ! Mà ai sẽ mê man
múa khúc nghê thường đây
! Có bao giờ ḿnh mong được
lên tiên để rồi phải
quên cả đường về
đâu ! Dẫu có mơ mộng
quá một chút để mường
tượng Diệu Thanh là tiên
của chùa sư nữ đi nữa,
việc gặp được tiên
rồi cũng chẳng
đưa tới phương trời
nào.
Hoàng
như tỉnh cơn mơ khi quẹo
xe vô con đường sỏi dẫn
vô chùa. Trước mặt chàng
là cả một rừng cờ
xí đủ màu cắm hai bên lối
đi. Người ra vào thưa
thớt nhưng từ cổng chùa
trở vô th́ nhộn nhịp tấp
nập khôn tả. Chưa tới
nơi đă ngửi thấy mùi
trầm u mặc toả lan. Đó
đây từng nhóm người
bu quanh mấy chỗ bán cành mai
hoặc đào mừng tết,
cùng với hàng bong bóng cho trẻ
nít sát bên ngoài cổng. Sau khi nhận
thẻ gửi xe, chàng thong thả
bước vào sân trong rồi
hoà ḿnh vào đám đông đầy
huyên náo.
V́
c̣n sớm nên Hoàng cũng lần
lượt xếp hàng để
vào xin thẻ quẻ bói đầu
năm. Lúc được một
ni cô trao cho ống thẻ để
chàng xóc, đợi măi không thấy
thẻ nào vọt ra ngoài như
người ta thường gặp,
chàng đành tḥ tay vào lôi vội
ra một cây từ trong ống.
Dĩ nhiên trước đó
Hoàng cũng phải làm bộ
nghiêm trang khấn vái. Nội
dung quẻ thẻ là một bài
thơ cùng với các mục
phân giải về bản mệnh,
cầu tài v.v... Biết chắc
ḿnh không sức nào hiểu nổi
nên chàng phải ra bàn kế bên
xin người phụ tá giúp tổng
đoán ư nghĩa. Ông già trợn
to đôi mắt sau khi đọc
tới câu thơ chót, rồi vỗ
mạnh vào vai Hoàng nói lớn :
-Số
cậu cao lắm. Năm nay lại
thấy toàn những điều
cát chứ tuyệt nhiên chẳng
có điều nào hung. Nếu chưa
có vợ th́ t́nh duyên sẽ thật
tốt lứa. Quẻ xâm này xem
chừng rất hoạ hiếm.
Nay mai thăng quan tiến chức
xin đừng quên tôi đó nghe
!
Hoàng
gật gù tủm tỉm cười
rồi trao vào tay ông lăo mấy
chục bạc thù lao, rồi
t́m đến chỗ xin lộc
đầu năm. Chờ đợi
măi mới tới phiên để
được lănh nhang tới
đốt trước bàn thờ
Phật. Mấy ni cô luân phiên
nhau phụ giúp và hướng dẫn
nhưng Hoàng tuyệt nhiên chẳng
thấy bóng Diệu Thanh đâu.
Sau khi đă giụi tắt cây
nhang, chàng cầm ra ngoài ngồi
nghỉ cạnh ḥn non bộ gần
phía nhà ngang. Một lúc sau có tiếng
loa phóng thanh kêu gọi mọi người
tạm ngưng để sửa
soạn đón vị Thượng
toạ chủ tế tiến ra sân
khai đàn tràng mở đầu
buổi lễ Kỳ An. Vị
xướng ngôn cũng không
quên kêu gọi chấm dứt việc
đốt pháo.
Biết
đây là cơ hội hiếm có
nên Hoàng nhất đinh phải
chăm chú theo dơi từng chi tiết.
Nhưng lúc chàng t́m được
một chỗ đứng
tương đối thuận
tiện để quan sát th́ người
ta đă bày biện các tượng
thần thánh tiên phật ra từ
lúc nào, trên hai dăy bàn riêng biệt
cạnh bàn thờ. Các tượng
đều được làm bằng
vàng mă. Chung quanh được
xếp la liệt đủ mọi
thứ oản chuối trái cây
do dân chúng đem tới cũng
như một số cỗ chay của
nhà chùa cho dân ăn sau khi cúng lấy
lộc.
Vị
chủ lễ khởi đầu
từ đàn ngoài trước.
Theo tiếng trống khua và năo bạt
đánh rầm rĩ cùng với
điệu múa gươm phất
cờ tít mù của mấy môn
đạo, ngài ê a tụng kinh
và đọc phù chú để
xua đuổi tà ma. Được
một hồi lâu, vị thượng
toạ trịnh trọng tiến
vào đàn trong, vái lậy kính cẩn
rồi giơ cao hai tay lên trời
lớn tiếng đọc sớ
tâu Trời Phật để xin
phù hộ cho dân trong thôn ấp.
Sau đó các tu sĩ ngồi xệp
xuống đất đọc những
bài kinh dài theo tiếng mơ gơ nhịp
thật đều đặn, lâu
lâu lại điểm thêm tiếng
thanh la chát chúa.
Khi
loa phóng thanh loan báo giờ nghỉ
giải lao và mời dân chúng tới
chia phần đồ ăn vừa
được cúng, mọi người
lũ lượt tiến lại
hai dăy bàn, xem chừng ai cũng
rất mực hả hê. Hoàng
c̣n ngần ngại chưa biết
có nên bước xuống sân
hay không th́ bỗng nghe tiếng
Diệu Thanh nói từ phía sau :
-Phải
là thày Hoàng đây không? Trời
Phật ơi, sao mà lạ lùng
thế này! Thày ghé chùa không kèn
không trống, ai biết đâu
mà đón tiếp. Rồi lại…
Hoàng
giật ḿnh quay lại rồi
đáp trong hồi hộp :
-Mong
ni cô thứ lỗi cho v́ tôi
không kịp báo tin. Rồi để
được tự nhiên xem
các nghi lễ nên tôi đă đánh
liều ăn vận thế này.
Diệu
Thanh như trách móc :
-Cứ
điệu này tới lúc thày
âm thầm ra về chắc cũng
chả ai biết. Diệu Thanh làm
chi nên tội để thày
cứ
t́m tránh mặt hoài vậy ?
Hoàng
thành khẩn :
-Lần
thứ hai bị Diệu Thanh kết
tội tránh mặt. Thực ra
oan cho tôi lắm. Lần trước
th́ v́ ư ngay lành mong sẽ
đem lợi ích nhiều hơn.
Lần này tin rằng thế nào
cũng sẽ gặp được
Diệu Thanh. Bằng chứng là
bây giờ gặp rồi đó.
Diệu
Thanh mỉm cười nhưng
điệu bộ c̣n vùng vằng
:
-Đằng
nào thày nói cũng được.
Thôi để chuyện đó
tính sau. Bây giờ thày có muốn
thưởng thức oản nhà
chùa hoặc chút đồ chay không
? C̣n nhớ lần trước
tới đây thày đă chối
từ...
Hoàng
cười như để chống
chế :
-Nhất
đinh phải thưởng thức
chứ. Mấy thuở được
lên lễ chùa ! Nhưng ḿnh nên
thủng thẳng và mang đồ
ăn về nhà lấy lộc
cùng với cây nhang này chắc hữu
lư hơn. Mà Diệu Thanh chắc
bận lắm phải không ? Giá
được Diệu Thanh cắt
nghĩa lễ nghi rành mạch
th́ qúy lắm.
Diệu
Thanh vồn vă :
-Công
việc đâu vào đấy cả
rồi. Gần nửa đêm mới
tới phiên tụng kinh. Bây giờ
là phần vụ của chùa Linh
Quang, có thượng toạ chủ
lễ. Sau nữa là đến các
sư dưới Trại Mát.
Rồi
quay qua Hoàng, nàng thân mật :
-Thày
đến chùa lâu chưa và coi
được những ǵ rồi
?
Hoàng
khoe :
-Cũng
theo chân các cô cậu đi xin quẻ
xâm trước khi được
đốt hương đem về
hưởng lộc. Thật may mắn,
thẻ xâm nói toàn những
điều tốt đẹp lạc
quan. Chả hiểu rồi sẽ
ra sao...
Diệu
Thanh vui vẻ :
-Thẻ
xâm thày bốc dẫu có xấu
cũng phải đổi thành tốt.
Hoàng
cự cự :
-Diệu
Thanh nói vậy mà không sợ
các thần thánh...cười cho
sao ?
Diệu
Thanh càng như hăng thêm :
-Thày
biết không, số của thày
chả cần bốc cũng biết
được rồi ! C̣n cái mục
quẻ với xâm này thật ra
là chuyện bày vẽ từ bên
Lăo Giáo. Họ tin có thần linh
giáng bút rồi được
chép lại thành những bài thơ,
dùng để ứng vào các người
tới xin thẻ. Nghĩ lại
th́ âu là đầy dẫy những
mê tín dị đoan.
Hoàng
tṛn mắt :
-Diệu
Thanh nói ǵ vậy ? Đạo Phật
cũng có nhiều chỗ...mầu
nhiệm tương tự nằm
trong niềm tin của chính Diệu
Thanh đó mà !
Diệu
Thanh ôn tồn :
-Bây
giờ th́ đă khác với Diệu
Thanh, khác nhiều rồi thày
ạ. Hai tuần trước
đây, khi đi dự đại
hội bên chùa Linh Sơn vẽ,
Diệu Thanh đă thấy đến
lúc phải đi vào khúc quặt
mới ...
Hoàng
càng sửng sốt :
-Diệu
Thanh muốn nói về niềm
tin tôn giáo ?
Diệu
Thanh đan hai bàn tay lại, giọng
thật tha thiết :
-Đạo
Chúa đă làm đổi thay ư
nghĩ và tâm tư Diệu Thanh
rồi. Bây giờ chỉ c̣n chờ
cơ hội để quyết
định.
Hoàng
chậm răi :
-Từ
hôm gặp Diệu Thanh lần
đầu thấy điều
chi nơi Diệu Thanh cũng
như có chút đặc biệt.
Thú thật, tôi vẫn ngỡ Diệu
Thanh phải mộ đạo lắm
mới quyết đinh xuất
gia đi tu.
Diệu
Thanh lim dim đôi mắt :
-Trước
đây, Diệu Thanh đinh ninh rằng
đạo Phật và cửa thiền
từ bi sẽ là câu giải
đáp cho đời ḿnh sau một
lần t́nh yêu thất bại
tan vỡ. Nhưng câu đáp
ấy đă trở nên quá mơ
hồ khiến tất cả
như đi vào bế tắc. Vả
lại… .
Hoàng
nh́n Diệu Thanh :
-Vả
lại ǵ ?
Diệu
Thanh nói nhỏ để Hoàng vừa
đủ nghe :
-Vả
lại bây giờ hết...thất
t́nh rồi.
Câu
nói của Diệu Thanh khiến
Hoàng hết sức hoảng hốt
để rồi nghe trống ngực
đập liên hồi, nhưng
chàng vẫn phải cố làm ra
vẻ b́nh tĩnh để lái
câu chuyện về dĩ văng :
-T́nh
yêu tan vỡ là thường. Chả
nên để ḿnh quá đau khổ
v́ chuyện hợp tan.
Diệu
Thanh như muốn thanh minh :
-Người
Diệu Thanh quen để đi
tới chỗ biết yêu lần
đầu th́ ngă gục trên chiến
trường khiến cho thảm
cảnh xảy tới. Nhưng lúc
đó chắc tại Diệu
Thanh chưa trưởng thành
đủ, nên....
Hoàng
định lên tiếng hỏi
bây giờ đă trường thành
th́ Diệu Thanh đang nghĩ ǵ,
nhưng thấy chưa tiện nên
lại thôi. Chàng chỉ tay ra
phía sân rồi nói thật tự
nhiên :
-Diệu
Thanh có thể cắt nghĩa những
h́nh tượng chư thần bằng
vàng mă ngoài kia là thế nào
được không ?
Diệu
Thanh như c̣n xúc động v́
chưa giăi bày được hết
tâm tư, nhưng nàng cũng cố
gạt đi để đáp:
-Lúc
năy chắc thày đă coi, lễ
cúng bắt đầu từ
đàn ngoài, có h́nh Minh Vương
là vua cơi âm, bên cạnh là hai
ông quan văn và quan vơ đứng
hầu. Phía sau có năm vị
Ôn chúa đeo kiếm và cầm
cờ. Lễ cúng cốt để
xin thoát khỏi sự quấy
nhiễu của các ôn thần
âm binh này. C̣n đàn trong có
đủ h́nh trời đất
phật thánh cùng nam tào bắc
đẩu và ngũ phương
chi thần. Người ta xin các
vị này thi ân giáng phúc cho năm
mới.
Hoàng
nghe rất chăm chú. Càng thán
phục Diệu Thanh chàng càng thắc
mắc về những đổi
thay và dự tính của nàng :
nàng đang chăm chỉ mà mộ
đạo tận t́nh kia mà ! Bất
giác chàng hỏi tiếp :
-Thế
lễ nghi sẽ kéo dài bao lâu ?
Diệu
Thanh vừa bẻ đốt ngón
tay vừa hạ giọng :
-Năm
nay tổ chức ba ngày liền.
Chiều mai sẽ có lễ dâng
lục cúng, rồi các tăng ni
mặc áo cà sa mang đồ lễ
chạy đàn và dâng lên bàn thờ.
Tiếp đến là lễ cát
đoạn để xin giải
hết oan khiên cho chúng sinh. Sau hết
là lễ cúng tràng phiên với
cây phướn treo h́nh con quạ,
mong trấn áp ma qủy. Qua ngày
thứ ba sẽ lên đàn Mông sơn
hay c̣n gọi là lễ thí thực
để nhắc bổn phận
bố thí cho tha nhân. Kế là lễ
phóng sinh, nghĩa là sẽ thả
tượng trưng một vài
giống vật cho chúng
được tự do. Cuối
cùng th́ làm lễ tạ ơn Trời
Phật trước khi có nghi thức
tiễn chân ôn chúa.
Hoàng
buột miệng :
-Lễ
nghi linh đ́nh quá ! Chắc sau
ba ngày sư bà và các ni cô tha hồ
mà mệt lử. À mà sao Diệu
Thanh
thông
thạo rành mạch thế ?
Diệu
Thanh xoa tay nói nhỏ :
-Thày
biết không, sư bà bắt học
hỏi kỹ lắm. Lần
đầu mà ! Mệt th́ cũng
phải ráng. May mà có nhiều
chùa, kể cả mấy chùa lớn
trên Đà Lạt nhận lời
tới dự và chia phần tụng
kinh, chớ không chắc chết
quá ! Ngó bề ngoài xem chừng
thật vui, thật ư nghĩa,
nhưng tất cả âu là đă
hết với Diệu Thanh.
Rồi
lơ đăng nh́n lên bầu trời,
nàng thở dài :
-Có
thể kỳ hè này Diệu Thanh
sẽ xin rời chùa....
Hoàng
vội xoay hẳn người lại
:
-Diệu
Thanh quyết định xong cả
rồi sao ?
Nàng
tha thiết :
-Diệu
Thanh đă bảo hết lư do
ở lại đây rồi
mà. Chúa của thày đă thực
sự tạo đổi thay. Mọi
sự đă rơ rệt. Diệu
Thanh tính sẽ về gia đ́nh
tại Di Linh ít ngày trước
khi lên lại đây xin ghi tên
vào đại học.
Hoàng
như choáng váng, thẫn thờ.
Việc của Diệu Thanh đến
như chuyện trong mơ để
chàng không c̣n kịp mường
tượng suy đoán. Chàng biết
khuyên giải góp ư được
ǵ nữa đây ! Chỉ c̣n thầm
chúc cho Diệu
Thanh
được tṛn ư nguyện.
Trên
đường đạp xe về
học viện, hầu như Hoàng
chẳng c̣n nh́n ra cảnh vật
hai bên là đâu nữa. Đêm
mùng một vô t́nh trở thành
đêm đầy những giấc
mộng dị thường.
|