|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
TÁM
Diệu
Thanh ngồi đợi Hoàng tại
pḥng khách của văn pḥng
Tuyên úy đại học Đà
Lạt. Nàng đă đổi cuộc
sống, đổi tên : bạn
bè gọi nàng là Quế Thanh,
tên cũ trước ngày xuất
gia tu chùa. Dĩ nhiên y phục cũng
khác hẳn. Bên trong chiếc áo
len xanh nhạt là bộ đồng
phục quần và áo dài trắng
của thời học sinh trung học
ngày nào. Cơ hồ nàng muốn
níu kéo lại những năm tháng
của một dĩ văng tươi
thắm mộng mơ.
Chiều
nay, cha Phong đi vắng,
nhưng khu nhà nguyện Năng
Tĩnh luôn mở rộng cửa
cho các sinh viên tới cầu nguyện
hay đọc sách nơi thư
viện Công giáo, ngoài việc
bàn hỏi với vị hướng
dẫn tinh thần. Hoàng đă
lên tiếng đề nghi địa
điểm gặp gỡ này, v́
trong thâm tâm chàng hy vọng cha
tuyên úy sẽ nhận đứng
ra làm lễ rửa tội cho Diệu
Thanh sau khi giúp nàng t́m hiểu
đạo ở giai đoạn
chót. Theo chàng, cha Phong tuy đă
có tuổi nhưng thái độ
và cung cách xem chừng rất
thích hợp với sinh viên, nhất
là ngài từng tốt nghiệp
về tâm lư giáo dục.
Bên
ngoài thật nhiều nắng. Bầu
trời trong xanh cho phép nh́n ngọn
Lâm Viện măi xa rơ mồn một.
Ngọn tháp cao vút như chạm
tới những cụm mây trắng
lăng đăng trôi. Từng hàng cột
granito trắng toát chạy dài
theo hai bên tường nhà nguyện
gợi lên bầu khí linh thiêng
thánh thiện. Rồi pho tượng
Đức Mẹ Đồng
trinh với nét mặt sáng ngời
huyền diệu đứng giữa
bồn cỏ bên lối vào như
có sức giúp ḷng trí được
nhấc bổng lên cao.
Quế
Thanh đăm chiêu nh́n ra ngoài
khung cửa kính. Bóng nắng
đổ nghiêng xuống một
góc sân vắng lặng. Tâm tư
nàng xem chừng c̣n chưa nguôi
được với những
diễn biến trong ba tháng vừa
qua. Quyết đinh rời chùa
khiến cho các ni cô bạn và nhất
là sư bà ngỡ ngàng buồn
đau, nói không nên lời. Ngay cả
trong ấp Trại Hầm cũng
có nhiều người thắc
mắc và tiếc nhớ. Buổi
sáng dứt bước ra đi,
thực ra Quế Thanh cũng bồi
hồi xúc động không ít,
nhưng đến lúc đă
đặt chân tới Di Linh th́
nàng tưởng chừng có thể
quên được tất cả.
Nơi tâm trí, nàng xác tín rằng
mấy năm trời
nương náu cửa từ bi
tuy đă giúp ḿnh thật nhiều
để lấy lại vẻ b́nh
thản cho cơi ḷng, nhưng cuối
cùng Quế Thanh quả thật
đă như bước vào bế
tắc, nhất là niềm tin
hoá ra mơ hồ, mông lung. Cuộc
tao ngộ với Hoàng đă như
một động lực
dũng mănh đẩy nàng quyết
định đổi hướng
đi. Hoàng đă khơi lên
trong ḷng nàng tất cả cái
khía cạnh tích cực và lạc
quan của cuộc sống. Từ
đó nàng nhận ra con người
luôn có một liên hệ thẳm
sâu với đấng Tạo Hoá,
và trong cái mối liên hệ cao
đẹp này, mọi người
đều cần sống cởi
mở, hồn nhiên. Đời có
dẫy đầy những nghịch
cảnh và khổ đau,
nhưng ai cũng có đủ lư
do để luôn yêu đời và
rồi dấn thân mong làm cho
đời thêm đẹp
tươi hơn. Tất cả
những thứ ấy, Quế
Thanh đă gặp thấy trên
khuôn mặt rạng rỡ, nơi
đôi mắt tự tin và qua nụ
cười đầy tŕu mến
của Hoàng. Chàng đă đến
như một cơn băo lốc
để Quế Thanh không thể
không tự nhổ bật gốc
rễ mà đổi thay đời
ḿnh. Nàng đă phần nào hấp
thụ được cái nghi lực
vố h́nh của Hoàng và dĩ
nhiên với những tháng ngày
c̣n lại, Quế Thanh đinh
ninh sẽ thấy lại
được trọn vẹn ư
nghĩa của cuộc sống.
Gia
đ́nh nàng hơi bỡ ngỡ
nhưng không thắc mắc hạch
hỏi. Lúc Quế Thanh ngỏ ư
muốn lên Đà Lạt tiếp
tục chương tŕnh đại
học ở ban Văn khoa, mọi
người c̣n như ngầm biểu
đồng t́nh. Bầu khí trong
nhà xem chừng vui hơn và ai cũng
mong tới ngày Quế Thanh tựu
trường.
May
mắn đại học xá nữ
sinh viên c̣n trống chỗ. Và rồi
Quế Thanh đă làm quen với
bạn bè cùng nếp sống mới
được cả hơn tuần
nay. Ba tháng hè tạm đủ
để tóc nàng mọc lại
b́nh thường, mặc dù Quế
Thanh chỉ có thể cắt kiểu
court tân thời, nên xem ra nàng
hoà ḿnh vào sinh hoạt thường
ngày mà không phải mang mặc cảm
về dấu vết ngày qua.
Nàng thật hài ḷng với bầu
khí thân mật thoải mái của
học xá. Sơ Lucia, vi nữ tu
phụ trách khu nhà trọ, tuy có
hơi nghiêm nghị, nhưng luôn
rất cởi mở và dễ cảm
thông. Quế Thanh đă theo sơ
và một vài cô bạn lên nhà
nguyện dự lễ chiều
đôi ba lần. Ai cũng biết
nàng đang có cảm t́nh và muốn
t́m hiểu thêm về đạo
Chúa.
Dĩ
nhiên Quế Thanh mong mỏi từng
ngày để được gặp
Hoàng. Hai ngôi trường rơ thật
gần nhau, nhưng hai người
lại như xa cách bằng bao
nhiêu là núi đồi suối sông.
Bên học viện cũng mới
tựu trường sau những
tháng hè. Đôi khi nàng nh́n ra
đồi sân cù đă thấy
bóng một số tu sinh qua đi
dạo vào giờ chơi ban chiều.
Để giữ ư tứ và
tránh phiền cho Hoàng, Quế
Thanh đă viết thơ xin gặp
và Hoàng đề nghị địa
điểm là đây.
Niên
học này là năm chót nên lớp
của Hoàng không c̣n đi giúp
chương tŕnh giáo lư bên
ngoài vào các chiều chúa nhật.
Bù lại, vào ban sáng họ tới
một số nhà thờ để
phụ lễ với tư cách
thày phó tế. Đa số có cơ
hội thực tập giảng
thuyết cho giáo dân. Sau bảy
tám năm trời miệt mài
sách vở, xem chừng ai nấy
đều mong mỏi ngày ra trường,
dẫu cho ai cũng ư thức rằng
rời mái trường thân yêu
là chấm dứt những ngày
đẹp nhất trong đời,
mà cũng là bắt đầu nói
tới trách nhiệm nhiều khi
thật gay go, nặng nề. Ngó
lại quăng thời gian dài bỏ
lại sau lưng, Hoàng tưởng
chừng như mới hôm nào !
Chàng thầm tạ ơn trời
đă cho thật nhiều may mắn
thuận lợi hơn một số
đông các bạn bè khác. Tất
cả đă phẳng lặng
b́nh thường. Mọi sự
ra vẻ tốt đẹp
trơn tru. Câu chuyện gặp
và quen ni cô Diệu Thanh xem như
đă là một thứ biến
cố cho đời chàng. Có những
phút giây Hoàng thấy ḿnh lo sợ
vu vơ, mường tượng
rằng sự xuất hiện của
nàng đang là một thứ
thách lớn cho con tim và đời
tu của chính ḿnh. Nhưng nhiều
lúc khác, chàng lại cảm thấy
phấn khởi khi có được
cơ hội để góp phần
vào một sự việc đầy
ư nghĩa và hữu ích.
Chiều
hôm nay Hoàng mặc áo chùng
đen, trang trọng như buổi
gặp ni cô Diệu Thanh lần
đầu. Kỳ nghỉ vừa
qua, nhờ một số bà con
ân nhân giúp, chàng đă tậu
được chiếc xe gắn
máy Honda Nhật, nên việc di
chuyển lúc này có phần thoải
mái hơn. Ngồi xe ra khỏi cổng
học viện, Hoàng bỗng như
có cái cảm giác là ḿnh già dặn
trưởng thành hơn trước
thật nhiều. Làn gió chiều
như gợi thêm những nỗi
vui và niềm hănh diện nho nhỏ
trong đầu. Phải rồi,
chả mấy nữa Hoàng sẽ
kết thúc đoạn đường
dài huấn luyện để trở
thành Linh mục. Mọi sự rồi
sẽ đâu vào đó. Nẻo
t́m về lư tưởng đang
mở rộng thênh thang.
Tiếng
động cơ xe hai bánh rồ
mạnh rồi ngừng lại
ngoài hiên làm Quế Thanh giật
ḿnh. Nàng chạy vội ra cửa
với nét mặt thật hân
hoan rồi lên tiếng:
-Dạo
này thày Hoàng oai quá rồi. Mặc
áo ḍng cưỡi Honda coi cứ
như....
Hoàng
vội cướp lời :
-Cứ
như người mới tập
đi xe gắn máy ! ?
Quế
Thanh ngúng nguẩy :
-Ai
dám nói thày vậy ! Thôi biết
diễn tả làm sao bây giờ
!
Hoàng
đổi chuyện :
-Diệu
Thanh chắc đă chờ lâu rồi
phải không ? Xin lỗi, tôi vừa
xuống cầu thang th́ cha giám
luật lại nhờ lên pḥng
giúp một việc. Thành thử....
Quế
Thanh tươi cười :
-Có
sao đâu. Ngồi ngắm cảnh
viện đại học
cũng thích rồi. À mà xin nói
lại cho thày rơ, bây giờ hết
c̣n là Diệu Thanh rồi. Tên
nhà chùa đă trả lại cửa
thiền. Bây giờ đi học
phải tái hồi cái tên Quế
Thanh ngày cũ chứ.
Hoàng
xua tay :
-Kệ
nó, chả cần biết tên
nào ư nghĩa và hay hơn,
nhưng v́ gặp tên Diệu
Thanh lần đầu, tôi cứ
muốn gọi
bằng
tên đó hoài. Xin đừng ra
lệnh cấm.
-Để
làm ǵ ?
-Đâu
cần để làm ǵ.
Quế
Thanh như e thẹn quay vội
đi rồi vờ hỏi :
-Kỳ
hè vừa qua thày có đi
chơi đâu xa không ? Có lần
ra phố chợ Di Linh mua đồ,
Thanh... Quế Thanh thấy trên một
chiếc xe đ̣ có ai giống
thày ghê đi. Chỉ mong rằng
Quế Thanh trông lầm.
Hoàng
cười :
-Có
thể trúng. Bởi thực sự
tôi đă xuống Sài G̣n rồi
xuôi cả miền hậu giang dự
một số chương tŕnh hội
thảo. Sau đó có ghé chơi
thăm một sổ các cha quen cũng
như vài bạn bè.
Quế
Thanh nói đột ngột :
-Quế
Thanh chỉ muốn thày ở
trong học viện hoài.
Nhưng
hẳn tự thấy ḿnh hơi
quá lố, nàng t́m nói lảng :
-Hôm
nào có dịp mời thày ghé nhà
Quế Thanh ở Di Linh nhé. Quế
Thanh biết cả nhà thờ quận
lỵ và ông cha sở già vui
tính nơi đó nữa. Ba tháng
qua, nhiều lần Quế Thanh
đă tới xem lễ.
Hoàng
cười lớn hơn :
-Hèn
chi người ta nhất đinh
bỏ chùa cái một ! Sợ chưa
ǵ Q...Quế Thanh đă đem sách
kinh ra đọc nhiều hơn
cả chúng tôi bên kia nữa !
Nói
xong, Hoàng giục nàng đi vào cứa
trong rồi quẹo phải theo hướng
pḥng cha tuyên úy. Mảnh giấy
'đi vắng' gắn trước
cửa pḥng khiến hai người
khựng lại, rồi thủng
thằng bước tới
căn nhà khách Quế Thanh ngồi
trước. Bầu khí bỗng
như thành vắng lặng khác
thường. Là chiều chủ
nhật nên có lẽ ai cũng bận
đi chơi xa hoặc ra phố
mua sắm. Dăy cột bên tường
nhà nguyện tạo cho khung cảnh
thêm tịch mịch thâm u. Nắng
chiều hắt vào qua mấy
khung cửa sổ như cũng
gieo thêm cảm giác đ́u hiu.
Lâu lâu mới nghe tiếng bày
chim ríu rít gọi nhau trên mái
hiên và thỉnh thoảng cũng
mới thấy giọng húng hắng
ho đâu đó của người
gác giang kiêm ông từ tại
đây.
Hoàng
trịnh trọng lên tiếng như
muốn vào đề ngay :
-Quế
Thanh định thế nào ?
Như
đoán trước câu hỏi của
Hoàng, nàng chậm răi đáp :
-Quế
Thanh đâu biết làm thế
nào. Tất cả chờ ở
thày. Tập giáo lư Quế Thanh
đă gần thuộc ḷng. Cuốn
Thánh kinh Tân ước cũng
đọc hết hai lần. Rồi
mấy tập sách thày
đưa cũng hoàn tất.
Bây giờ thày có định khảo
sát....
Hoàng
cười rộ :
-Biết
Quế Thanh đă quá sẵn
sàng để vào đạo rồi
! Hôm nay đến đây chỉ
là bàn xem Quế Thanh muốn tổ
chức lễ Rửa tội thế
nào thôi. Thật ra v́ thấy Quế
Thanh đang nội trú tại
đại học xá, tôi chợt
nghĩ đến chuyện nhờ
cha tuyên úy ở đây đứng
ra lo liệu giùm. Có lẽ càng sớm
càng tốt.
Thoáng
nghĩ tới lần nhờ cha
Quyến trước đây, Quế
Thanh như lộ vẻ không vui.
Tuy nhiên nàng cũng cố t́m
cách nói tránh :
-Sao
không đợi thêm ít lâu nữa
?
Hoàng
bỡ ngỡ:
-Đợi
tới chừng nào ?
Quế
Thanh nhẹ giọng :
-Tới
khi thày được phép làm lễ
rữa tội.
Hoàng
vội chớp mắt rồi
nh́n ra phía ngoài. Thiếu chút nữa
chàng đă buột miệng
tuyên bố rằng với cương
vị một phó tế ḿnh thực
sự đă có khả năng cử
hành nghi thức rửa tội
cho Quế Thanh. Nhưng chàng nghĩ
thà không cho nàng biết c̣n hơn.
Thượng sách vẫn là nên
nhờ một linh mục khác và
ḿnh chỉ nên âm thầm giúp
nàng. Hoàng đáp rất tự
nhiên :
-Tôi
cũng mong ước và chắc
sẽ hănh diện được
như thế, nhưng để
càng lâu càng thiệt tḥi cho
chính Quế Thanh. Vả lại,
biết đâu vào phút chót tôi
chẳng gặp trục trặc
để không đạt tới
đích !
Quế
Thanh tṛn đôi mắt :
-Thày
muốn nói ḿnh vẫn có thể
đổi hướng đi và...thôi
tu ?
Hoàng
nh́n Quế Thanh, giọng trang
nghiêm :
-Dù
đă tới năm chót của
học viện và bây giờ chả
c̣n bao xa sẽ đến ngày
được chuẩn nhận
thụ phong Linh mục, thường
là vào dịp trước lễ
Noel, nhưng chẳng ai trong lớp
tôi dám nghĩ ḿnh đă ‘ngon
lành' để tuyên bố mọi
sự sẽ chắc như
đinh đóng cột. Đă xảy
ra nhiều trường hợp,
qua những lư do khác nhau, người
ta phải đ́nh hoăn vào phút
chót và rồi một số cũng
đă buộc ḷng bỏ cuộc.
Quế
Thanh cũng ngó Hoàng chằm chằm
rồi chậm răi :
-Riêng
thày th́...thế náo ?
Hoàng
b́nh thản :
-Tôi
cũng chưa thấy ǵ. Mong cho
mọi chuyện sẽ êm xuôi tốt
đẹp, nhưng càng gần tới
ngây đó càng thấy hồi hộp,
lo âu.
Quế
Thanh bất giác thở nhẹ rồi
nh́n ra bồn cỏ phía sân
trong. Nắng đă nhạt. Gió
như bắt đầu thổi
mạnh hơn. Buổi hội ngộ
đáng lẽ gồm toàn những
tiếng cười và chuyện
vui bỗng dưng đi vào bầu
khí trang trọng rồi vô t́nh tạo
cho nàng một tâm tư trầm
buồn nhè nhẹ. Một cái
ǵ mông lung xa vắng đang quay
quắt trong dạ, trong hồn.
Quế Thanh đă thiệt t́nh
say lẽ đạo, đă hăm
hở bước vào đoạn
đường mới với niềm
tin tưởng rằng đời
nàng sẽ t́m được
đầy đủ ư nghĩa,
nhưng chả hiểu sao tất
cả như đang t́nh cờ dừng
lại và trùng xuống lúc này.
Lạ lùng quá ! Bởi đâu
nàng chẳng thấy vui khi phải
bàn tới lễ Rửa tội
? Có bao giờ nàng nghĩ tới
chuyện đổi ư đâu !
Quả thật, Quế Thanh c̣n
thiết tha mong mỏi ngày
được nhập đạo
là khác nữa ! Chả lẽ
nàng buồn chỉ v́ biết
Hoàng sẽ không thể làm lễ
đó cho nàng ? Hoặc tại thấy
Hoàng như lại muốn sắp
xếp để tránh? Vô lư !
Chàng đâu nỡ. Chớ nên
nghi oan !
Hai
người tiếp tục im lặng.
Hoàng vẫn ngồi trong tư thế
đăm chiêu, nghiêm nghị. Mặt
chàng thản nhiên như lănh
đạm, tựa thờ ơ.
Đúng rồi, chàng vẫn một
ḷng gắn bó với lư tưởng
cao đẹp của chàng như
bất cứ lúc nào. Điểm
hẹn đă gần kề,
đường dài đă sắp
tới. Chàng sẽ chính thức
vẫy tay chào biệt trần
đời. Một lần sẽ
là vĩnh viễn. Ngày thụ
phong, khi mang vào ḿnh cái thiên chức
siêu việt đó cũng có nghĩa
là chàng sẽ thành người
của quần chúng, của
đám đông. Rồi Hoàng sẽ
chôn chặt nhu cầu t́nh cảm
b́nh thường của một
con người. Chàng sẽ quay lưng
lại với những ước
vọng, những mộng mơ của
một chàng trai muốn t́m công
thành danh toại cho đời,
để rồi sẽ chẳng
c̣n vật ǵ hay người nào
trở thành riêng tư với ḿnh
nữa. Và bất giác Quế
Thanh đă tự hỏi phải
chăng cái thiệt tḥi, cái mất
mát đó sẽ chẳng phải
để dành cho Hoàng, nhưng
thực sự sẽ hoá nên
điều mất mát thiệt
tḥi của chính Quế Thanh.
Nàng chưa một lần dám
chính thức suy luận như thế,
nhưng quả nhiên cái ư nghĩ
lạ kỳ đó cứ hoài luẩn
quẩn trong đầu nàng.
Quế
Thanh buột miệng hỏi :
-Tại
sao làm Linh mục lại phải
hy sinh cả những điều
tự nhiên và căn bản nhất
của con người như thế
? Nếu nói rằng Chúa không
đ̣i th́ phải chăng Giáo hội
đă đi quá ?
Hoàng
như hơi bỡ ngỡ với
câu hỏi khá đột ngột
của Quế Thanh. Chàng ôn tồn
:
-Quế
Thanh nói đúng mà Giáo hội
yêu cầu cũng đúng. Tôi
đi tu đâu phải để
quên đời. Mà làm Linh mục
cũng nào phải v́ muốn
ăn chắc cơi thiên đàng.
Trước sau đây chỉ là
một lời gọi mời, rồi
kèm theo là một lời đáp
t́nh nguyện. Chỉ có ai nh́n
ra ư nghĩa và thấy ḿnh thích
hợp mới nên cất bước
ra đi để nối ṿng tay
với Đấng Nhập Thể
đă tiên khởi khai mào cuộc
sống phục vụ không giới
hạn, không tính toán.
-Nhưng
khi nó cao quá tầm tay với của
một người trần th́
chả nên.
-Nếu
không được nâng nhấc
bằng ân huệ siêu nhiên th́
quả thật chẳng ai dám
đưa tay với. Như tôi vừa
nói, dù có phấn khởi cách mấy
cũng khó ḷng tránh khỏi lo
âu.
Quế
Thanh lại im lặng nh́n ra
ngoài khung cửa. Nàng thừa biết
trong ḷng ḿnh đang ngổn ngang
những ư nghĩ thật mâu thuẫn,
trái ngược. Tin đạo,
tin Chúa, nàng dư hiểu rằng
Ngài sẽ ra tay làm những
điều con người không
thể thực hiện nổi,
điển h́nh trong trường
hợp dấn thân của Hoàng
đây. Lư trí đă cắt nghĩa
khá đầy đủ về
con đường lư tưởng
của chàng, nhưng trong lănh vực
t́nh cảm, Quế Thanh bất
ngờ thấy ḿnh như muốn
chống cưỡng để ráng
níu kéo lại một cái ǵ
đang sắp mất đi. Rồi
mai đây trên nẻo đường
Hoàng xuôi ngược lo việc
của Chúa, của Giáo hội,
có muốn t́m gặp chàng cũng
đă khó chứ đừng nói
chi đến chuyện ở cận
kề để chia sẻ mọi
cay đắng ngọt bùi của
cuộc sống.
Như
đọc được phần
nào ư nghĩ của Quế Thanh,
Hoàng nh́n nàng, giọng tha thiết
:
-Nhận
phép Rửa tội rồi, chắc
Quế Thanh sẽ có thêm ơn của
Chúa để hiểu được
nhiều điều hơn, kể
cả chuyện một người
hoàn toàn yêu đời mà lại
quyết định đi vào nếp
sống khác hẳn người
đời. Tôi nghĩ niềm
tin sẽ là câu giải đáp
cho mọi thắc mắc lắng
lo, kể cả của Quế
Thanh cũng như của tôi. Cuộc
hành tŕnh đi t́m Chân Thiện
Mỹ luôn là cuộc mạo hiểm
đầy thử thách, lắm
chông gai, nhưng không kém phần
kỳ diệu, lư thú. Tôi cũng
chỉ là một người, với
tất cả những yếu mềm,
những tầm thường của
đại đa số, nhưng
khi nhận ra tiếng mời gọi
từ côi siêu việt, tôi thử
cố gắng ra đi để
đáp lại, mong ḿnh sẽ
nên một phiến đá nhỏ
bé để xây nên một toà
nhà thiêng liêng.
Quế
Thanh lim dim đôi mắt :
-Lúc
nào Quế Thanh cũng hănh diện
và cầu nguyện cho thày đạt
được chánh quả để
luôn có trọn niềm vui trong
Chúa, chỉ có điều Quế
Thanh cứ lo sợ...
Hoàng
cắt ngang :
-Quế
Thanh sợ ǵ ?
Quế
Thanh như thổn thức :
-Sợ
mai đây thày đi tít tắp
phương trời, Quế Thanh
chắc măi sẽ đơn
độc, héo ṃn. Và rồi,
'biết đâu Hợp phố
mà mong Châu về '!
Hoàng
như hốt hoảng :
-Sao
Quế Thanh lại nói thế ? Cứ
làm như lúc nào tôi cũng t́m
trốn Quế Thanh không bằng
! Tuy công việc rồi có đa
đoan cách mấy, chắc ḿnh
sẽ có nhiều cơ hội gặp
nhau. Rồi Quế Thanh c̣n bạn
bè thân nhân, c̣n các cha các sơ
tại đại học đây
luôn tận t́nh chỉ bảo,
giúp đỡ, nhất là c̣n
t́nh thương dạt dào của
Thiên Chúa lúc nào cũng vây bọc
che chở. Tôi cũng xin hứa
sẽ hằng ngày nhớ đến
Quế Thanh trong lời kinh nguyện.
Ḿnh hiểu và thông cảm với
nhau bằng tâm tư, trong lư tưởng,
chắc Quế Thanh cũng phải
thấy là cao đẹp và ư nghĩa.
Tôi sẽ vui khi biết Quế
Thanh hạnh phúc với đoạn
đường mới Quế
Thanh đang chọn đi vào, chắc
hẳn nhờ bàn tay dắt
d́u của Đấng tối
cao. Tôi xin nhắc lại, niềm
hạnh phúc đó cũng sẽ
là hạnh phúc của chính tôi.
Lúc
hai người bước ra cửa
th́ mặt trời đă sắp
lặn ở phương tây. Sương
mù như toả lan khắp mọi
lùm cây khe núi. Bất giác Quế
Thanh thầm mơ được
cùng Hoàng đứng lại hồi
lâu để ngắm cảnh hoàng
hôn tuyệt diệu trên khung trời
Lâm Viên chiều nay. Nhưng ư
nghĩ đó chỉ vụt qua
như cơn ảo mộng. Nàng
co người lại rồi
như cố ư đi nép vào bên
Hoàng. Bàn tay nàng cũng như muốn
t́m hơi ấm nơi bàn tay
chàng để rồi không c̣n
muốn dứt ĺa nữa,
đang khi Hoàng xem chừng hối
hả bước vội ra chỗ
đậu xe.
Khi
bóng Hoàng đă khuất sau toà
nhà thư viện, Quế Thanh rẽ
trái trở về đại học
xá. Gió như lạnh hơn khiến
nàng cảm thấy nỗi cô
đơn ngập tràn. Bỗng
Quế Thanh ví ḿnh đang lạc
loài tựa cụm mây trôi lững
lờ trên đầu. Vũ trụ
như trở thành vắng lặng
hoang vu. Mùi thơm dạ lư hương
bên đường xem chừng
hoá nên vô vị. Trong bóng tối
nhá nhem, Quế Thanh lầm lũi
đếm bước, âm thầm
nuối tiếc sao thời gian
bên chàng mau tựa tên bay. Nàng bất
chợt nhớ lại câu 'Tửu
phùng tri kỷ thiên bôi thiểu’.
Phải, tri kỷ gặp nhau có
uống ngàn chung cũng vẫn là
ít ! Quế Thanh chẳng viện
được cớ ǵ để
trách Hoàng, nhưng bỗng
dưng man mác một nỗi hờn
giận vu vơ trong tâm trí. Bóng
Hoàng c̣n nguyên vẹn đó, mái
tóc loà xoà trên vầng trán cơ
hồ cũng đang trôi theo
đám mây cuối trời. Một
điều ǵ ngây ngất trong
đầu. Một cái chi đắng
mặn bờ môi. Và trong tim, Quế
Thanh thấy ḷng bâng khuâng vời
vợi. Chả dám gọi nó là
t́nh yêu, bới nó mông lung xa vắng
quá. Nhưng Quế Thanh cứ thấy
sợ một cái ǵ đó sẽ
mất đi như vạt nắng
sắp tan dần vào bóng đêm.
Cái ǵ đó đang quấn chặt
lấy hồn nàng, làm nàng nhiều
phen nghẹt thở. Khổ nỗi,
tâm tư đành cứ phải
khép kín cho riêng ḿnh ḿnh.
|