Lm Nguyễn Văn Thư

jvanthu@sbcglobal.net

Tủ Sách Dũng Lạc

YÊU MÀU ÁO ĐEN

Đường Phượng Bay

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

 

Đường Phượng Bay

 

YÊU MÀU ÁO ĐEN

 

MƯỜI

 

 

Nhà thờ lớn Đà Lạt sáng nay như tưng bừng nhộn nhịp khác thường. C̣n một tuần nữa mới tới ngày lễ Giáng Sinh, nhưng nhiều người đă lầm tưởng hôm nay bên đạo đang tổ chức buổi đại lễ với cờ quạt hoa đèn giăng khắp quanh thánh đường. Lúc bước tới gần mặt tiền nh́n ra đại Iộ Yersin, người ta mới đọc được hàng biểu ngữ để hiểu rằng sáng nay có Iễ phong chức cho một tân Linh mục.

 

Với truyền thống huấn luyện các tu sinh theo chương tŕnh chín năm, kể cả một năm đi thực tập, Học viện Giáo Hoàng Piô X thường sắp xếp để lớp cuối cùng được thụ phong Linh mục vào dịp Noel. Ban giám đốc mong nh́n thấy lớp đàn anh có cơ hội thi hành chức vụ thánh này ngay tại chủng viện cũng như các họ đạo kế cận, trước khi họ vĩnh viễn ra đi làm việc tại các địa phương nguyên quán.

 

Thói quen cố hữu vẫn là ai nấy trở về địa phận ḿnh trực thuộc để chịu chức. Đôi khi gia đ́nh ngỏ ư xin tổ chức lễ thụ phong ngay tại giáo xứ ḿnh đang ở, một phần để cho việc di chuyển và chuẩn bị được thuận tiện dễ dàng, phần khác như để khích lệ các bạn trẻ thêm quảng đại mà noi bước dấn thân phục vụ 'Nước Trời'.

 

Người bạn thuộc cùng địa phận Đà Lạt của Hoàng đă chọn phương thức này để về lănh chức tại quê miệt Biên Hoà. Riêng Hoàng vừa v́ không muốn cảnh trống kèn đ́nh đám có phần rườm rà thái quá thường xảy ra mỗi khi có lễ truyền chức tại xứ đạo gốc, lại vừa như để chiều ư vị Giám mục đáng kính, nên đă nhận thụ phong ở nhà thờ chính toà giữa tỉnh Đà Lạt đây. Cũng may, ban phụng vụ của địa phận phối hợp với nhà thờ lớn Io chuẩn bị hầu hết mọi chi tiết nên Hoàng đỡ phải chạy tới chạy lui. Dĩ nhiên phần thánh ca đă có các chủng sinh từ học viện ra phụ trách, cùng với sự cộng tác của ca đoàn Séraphim thuộc giáo xứ. Đặc biệt hơn nữa, các Linh mục từ những họ đạo lân cận cũng thấy thuận tiện để góp mặt đông đủ trong thánh lễ đồng tế.

 

Một tuần lễ tĩnh tâm chung với cả lớp trước đó đă thực sự giúp Hoàng nắm vững được nét b́nh thản từ trong nội tâm cho tới cung cách bên ngoài. Hướng đời đă xem chừng dứt khoát rơ rệt. Tháng năm c̣n lại chỉ là để dành cho tha nhân. Buồn vui từ nay quy hướng về một ḿnh Thiên Chúa là người bạn ḷng chính yếu. Thôi rồi những phút giây phải lưỡng lự đắn đo hoặc suy nghĩ viển vông.

 

Nhưng lúc nghĩ đến chuyện phải tổ chức lễ thụ phong, Hoàng lại sợ cảnh náo nhiệt ồn ào. Chàng c̣n sợ hơn nữa khi người ta nhân danh tôn giáo để rước xách phô trương linh đ́nh mà rồi trong tâm tư chỉ là trống rỗng. Hôm nay, câu thách đố này đang xảy đến cho chính chàng. Dù muốn dù không, chàng cũng phải chấp nhận cái lễ nghi trọng thể lồng trong những khuôn khổ đă định sẵn từ lâu. Nhất là ở hệ thống đạo, việc lễ lạy phải theo nghi thức quy củ, với phép tắc nề nếp đâu ra đấy. Dẫu có muốn giản dị hoá cách mấy cũng chỉ bớt được đôi ba chi tiết nhỏ bé phụ thuộc. Thôi đành chiều ư...trăm họ. Rồi mai tất cả cũng sẽ qua đi.

 

Ngay từ sáng sớm Hoàng đă ra ṭa Giám mục để đúng giờ cùng Đức cha lái xe ra địa điểm tấn phong. Như chàng dự đoán, vị chủ chăn địa phận vừa thấy chàng đă cất tiếng hỏi :

 

-Sao ông 'thày sáu’ đêm qua có ngủ ngon giấc không ? Hy vọng thoát cảnh quá hồi hộp đến độ chẳng chợp mắt nổi như tôi ngày xưa.

 

Hoàng mỉm cười :

 

-Dạ lúc đầu nằm măi con không nhắm mắt nổi. Nhưng riết rồi mệt quá cũng ngủ được dăm ba tiếng.

 

Vị Giám mục vồn vă :

 

-Thày giỏi đấy. Nay mai thử hỏi lại các bè bạn, nhất định có nhiều người phải thực trắng đêm.

 

Hoàng vội tiếp :

 

-Con không rơ họ ra sao. Nhưng quả thực con đă gặp cảnh đó dịp lănh chức phụ phó tế. Có điều v́ hồi hộp lẫn lo sợ nên quên cả mệt luôn.

 

Lúc ngồi trên xe rời nhà Đức cha, kư ức ngày chịu chức 'năm' mười mấy tháng trước đây như c̣n theo đuổi ám ảnh tâm tư chàng. Cái khoản giáo luật quy định phải dứt khoát nhận đời sống độc thân khi lănh cấp phụ phó tế quả thật đă khiến nhiều tu sinh không tránh khỏi những đêm trằn trọc suy tư, mất ngủ. Dĩ nhiên một số đă quyết định bỏ cuộc ra về khi thực sự nhận ra rằng đặt bước chân phàm trần vào biên giới cơi thần thiêng đă là điều thách đố quá lớn lao với ḿnh. Hôm nay, thời điểm gay cấn ấy đă qua. Chức Linh mục sẽ chỉ như một ấn tín được trao tay cho một vơ quan đến ngày măn khoá, ḷng trí đă chín mùi và sẵn sàng mang nhung phục, lănh kiếm cung.

 

Trong một phút giây bất ngờ, Hoàng bỗng thấy nỗi lo sợ lại tràn ngập tâm tư. H́nh ảnh những anh chàng phi công Thần Phong của Nhật Bản ngày nào như lảng vảng nơi đầu óc. Câu hỏi vu vơ chợt đến như đ̣i chàng trả lời phải chăng hôm nay ḿnh cũng sẽ được đưa ra tŕnh diện dân chúng,sẽ được tôn phong là một thứ anh hùng, được mọi giới ngưỡng mộ chúc khen, để rồi người ta sẽ tiễn đưa chàng vào chốn biên cương của tử thần. Không. Ḿnh không sợ gian khó, nhưng ḿnh chẳng bao giờ muốn làm anh hùng. Hăy nguyện cầu cho tôi. Hăy hỗ trợ, đỡ nâng tôi. Xin đừng phong thần cho tôi. Chớ coi tôi là một loại superman siêu phàm. Tôi nào có khác chi ai đâu. Trước sau chỉ là muốn thứ bước theo tiếng gọi thiêng liêng một lần. Mà một lần ở đây lại là cả một cuộc đời liên tục, triền miên.

 

Cả Quế Thanh nữa, hăy hiểu rằng tôi đâu có là thánh. Tôi biết tôi c̣n phàm trần hơn cả Quế Thanh nghĩ về tôi. Tất cả cơ nguyên chỉ là tôi c̣n ấp ủ được một niềm tin nơi tâm hồn. Cũng chính cái niềm tin này đă là lời đáp cho một lần Quế Thanh chất vấn tại sao tôi phải đi theo con đường hiểm hóc gai chông này. Mà điều đáng nói là hôm nay đoạn đường chông gai ấy mới thực sự bắt đầu. Tôi mới quen biết Quế Thanh đây thôi, nhưng có thể Quế Thanh đă là người hiểu tôi hơn bất cứ ai khác, bởi chính Quế Thanh đă một lần thử lửa để nh́n ra được những ǵ thầm kín nhất nơi tâm hồn tôi. Ở điểm này, tôi có thể nói một cách hơi mâu thuẫn rằng Quế Thanh thực sự hiểu tôi yếu đuối hơn ai khác có thể hiểu được.

 

Lúc xe ngừng trước cửa gian thánh, Hoàng mới như tỉnh táo trở lại. Rồi lần lượt các nghi thức cứ theo thứ tự và chương tŕnh để diễn tiến. Cuộc rước mở màn với thánh giá nến cao, ban tây nhạc và hai hàng Linh mục đồng tế dài như bất tận. Các vị giáo sư của học viện xem chừng hănh diện và hân hoan lộ ra mặt. Đức Giám mục chủ phong đi cuối cùng, uy nghi trong phẩm phục đại trào với gậy vàng và mũ ‘cà cuống’. Lúc đám rước tiến vào cửa chính nhà thờ th́ các hàng ghế hầu như đă chật kín. Ai cũng quay ngang nh́n cho được thày tân chức đang từ tốn bước đi trước mặt Đức cha. Tiếng ca trầm bổng đầy nét hào hùng linh thiêng của ca đoàn cộng với âm thanh réo rắt của giàn đại phong cầm tạo nên một bầu khí cực kỳ tưng bừng trọng thể. Trống ngực Hoàng không khỏi đập liên hồi. Đôi mắt chàng chớp măi cũng chưa thấy hết cảm giác rưng rưng xúc động. Phải rồi, Ngài đă gọi và hôm nay đang đặt con lên hàng khanh tướng của Ngài. Ngài đưa con từ chỗ là tạo vật mọn hèn, là bầy tôi vô tài kém đức để trở nên bạn hữu thiết thân, được diễm phúc chia sẻ nguồn ân sủng và hoan lạc thần thánh. Ôi ghê sợ quá ! C̣n ǵ đáng kinh khiếp hơn ? Hay đây là chuyện hoang đường ? Phải chăng con đang là một thứ Cô Bé Lọ Lem được tiến cử vào hoàng cung ? Một thứ David đang chăn cừu được đấng Tiên tri cho gọi vào rồi xức dầu phong vương ?

 

Bất giác Hoàng thấy ḿnh như vô cùng nhỏ bé, bất xứng. Mồ hôi vô t́nh thấm ướt cả hai bên thái dương.

 

Nhưng rồi phút giây phải tới đă tới. Đôi bàn tay run rẩy của Hoàng đă được xức đầy dầu thánh. Vị chủ phong ân cần trao phẩm phục tế lễ và cả bộ chén cũng như đĩa thánh. Lời tấn phong đă chính thức cho chàng được tham dự thánh chức Linh mục vĩnh cửu của các Tông đồ tiên khai để thánh hoá, để lănh đạo, để dạy dỗ, để thứ tha....Tim chàng như bừng cháy. Đôi tai như ù đặc và cặp mắt chói loà. Chàng tự thầm nhủ từ nay ḿnh đă là một người khác. Khác cho đến trọn đời. Cho tới muôn kiếp. Linh mục nghĩa là phải có bàn tay của đấng Tối cao. Có con tim từ ái xả kỷ không giới hạn. Có bản lănh kiên vững tựa núi Thái sơn. Cả cuộc đời sẽ phải là muối mặn để ướp cho trần đời khỏi hư. Mọi lời nói và hành động phải trở thành ánh sáng soi lối muôn dân. Ước mơ và hy vọng của ḿnh sẽ phải là nguồn hạnh phúc tha nhân. Thế là phải trở nên mọi sự cho mọi người. Gia nghiệp ḿnh chỉ c̣n lại chính Thiên Chúa và t́nh thương của Ngài.

 

Các Linh mục đàn anh đă lần lượt tiến lên đặt tay trên đầu chàng, như một cử chỉ thân ái huynh đệ sâu xa. Thật là khích lệ, ủi an. Ai mà không bồi hồi, xúc động ! Đằng sau Hoàng, gia đ́nh thân quyến cũng đang liên kết hỗ trợ chàng trong niềm hănh diện hân hoan khôn tả.

 

Hoàng đă không khóc. Nhưng ở hàng ghế bên dưới, Quế Thanh đă khóc thật nhiều. Khóc cho thoả cơn vui hay cho vơi nỗi buồn, nàng cũng chẳng biết. Nếu không có sơ Lucia và Quỳnh Hoa bên cạnh, chắc nàng đă khóc thật to tiếng. Dĩ nhiên đây là lần đầu trong đời Quế Thanh được dịp tham dự lễ truyền chức một Linh mục. Trớ trêu thay, người đóng vai chính trong buổi lễ hôm nay lại là kẻ Quế Thanh hằng ôm ấp h́nh ảnh ngày đêm. Mừng cho chàng ? Hănh diện v́ chàng ? Phải lắm. Nhưng đời người nào chỉ luôn đơn giản như thế ! Để rồi, giữa buổi lễ nghi long trọng hào hùng nhất, Hoàng c̣n đang đó rạng ngời giữa hàng nến sáng trưng, chững chạc tựa một viên tướng giữa hàng quân dũng mạnh, Quế Thanh lại thấy như đang thực sự mất chàng. Hoàng vẫn hiện diện trước mắt, nhưng âu là chàng đă khởi sự cách xa. Chàng đă thuộc về một thế giới khác. Tháng năm của chàng sẽ là dành để cho mọi người. Đâu c̣n thời gian nào là riêng tư của nhau ?

 

Lúc Hoàng bước lên bàn thờ đứng cạnh Đức Giám Mục để hành lễ, Quế Thanh bỗng thấy bàng hoàng đến ngây ngất. Ṿm giáo đường như dâng lên thật cao. Nàng cố nén cơn xúc động để qùy xuống theo mọi người chắp tay cầu nguyện. Theo hơi thở dập dồn, Quế Thanh th́ thào khấn xin cho chàng được trọn vui trong thánh ân trân đầy của Chúa, cho ḿnh được luôn can đảm bước đi giữa những chông gai của đường đời cô quạnh.

 

Trong buổi tiếp tân sau lễ, lúc theo khách tới gặp chúc mừng tân chức, sơ Lucia lên tiếng méc :

 

-Cha 'mới' biết không, lúc năy Quế Thanh khóc như mưa vậy đó ! Ít thấy ai mừng mà rơi lệ cỡ ấy.

 

Hoàng vội nh́n Quế Thanh đang e thẹn, rồi mỉm cười :

 

-Giá tôi có được một phần nước mắt như thế th́ chắc buổi lễ hôm nay sẽ nổi hơn nhiều. Có lẽ tại lần đầu Quế Thanh được dự nghi thức truyền chức đó. Mong ma sơ và tất cả tiếp tục cầu cho tôi nhé.

 

Dĩ nhiên Hoàng biết những ǵ đă xảy ra trong tâm tư Quế Thanh, y như chàng đang biết về ḿnh. Ở hoàn cảnh này, tất cả chỉ c̣n là âm thầm, câm nín. Gặp nhau chưa nhiều nhưng hai cơi ḷng đă tựa hồ hai cung đàn hợp điệu xứng âm. Cử chỉ gói ghém hết tâm t́nh. Ánh mắt đă là ngàn lời trao gởi. Nhưng hôm nay, mong sao Quế Thanh hiểu cho tôi trọn vẹn. Chắc Quế Thanh đă hết tin vào mệnh số rồi, nhưng một cái ǵ tương tự như thế đang xảy ra cho chúng ta. Tôi đă không cưỡng lại được. Đành chịu thua để cho niềm tin vô h́nh kéo lôi đưa đẩy. Ḿnh sẽ không mất nhau đâu. T́nh yêu cao thượng sẽ không hề tàn héo. Tôi sẽ ấp ủ trong hồn những tâm t́nh đẹp nhất của Quế Thanh dành cho. H́nh bóng dịu hiền của Quế Thanh sẽ c̣n sống động măi trên bước đường t́m về lư tưởng của tôi. Quế Thanh hăy ra về để vui bên bè bạn. Đừng quên luôn giữ nụ cười trên môi cho ngày tháng có ư nghĩa, cho đường đi thấy bóng hương hoa và cho tâm tư luôn thanh thản an b́nh. Trong hướng đời mới, Quế Thanh sẽ được Chúa nắm tay dẫn dắt đi vào một t́nh sử khác. Hạnh phúc đang chờ Quế Thanh ở cuối chân trời.

 

Lúc về tới học xá, Quế Thanh thấy nhức đầu kinh khủng. Quỳnh Hoa rủ khéo cách mấy nàng cũng nhất định từ chổi qua nhà hát đại học dự buổi văn nghệ Noel của sinh viên văn khoa tŕnh diễn. Dĩ nhiên Quỳnh Hoa mất dịp trổ tài ở một vài tiết mục để người bạn chung pḥng thưởng thức. May mắn, sơ Lucia đă bỏ ngang buổi xem hát để về tṛ truyện cho Quế Thanh đỡ buồn. Trong lúc tâm sự, nàng đă ngỏ ư theo sơ về Bảo Lộc dự tuần lễ tĩnh tâm sau ngày Giáng Sinh.

 

Thế là kỳ nghỉ tam cá nguyệt đầu tiên của nàng được lồng khung và ghi dấu trong bầu khí thinh lặng của khu tập viện Ḍng Mến Thánh Giá Tân Thanh. Qua sự giới thiệu đặc biệt của sơ Lucia, Quế Thanh được đón tiếp và đối xử như một thiếu nữ dự tu và ở cùng nhà với các tập sinh. Chương tŕnh tĩnh tâm không có chi là khó khăn với nàng bởi Quế Thanh đă quá quen với nếp sống thanh tịnh của một ni cô trong chùa. Nhưng nhiều người, kể cả sơ Lucia, đă phải sửng sốt bỡ ngỡ về nàng.

 

Nhờ mấy ngày cầu nguyện và nghe giảng, Quế Thanh đă phần nào lấy lại được niềm phấn khởi ban đầu. Nàng như cảm được bàn tay nhiệm mầu Thiên Chúa nơi ḿnh rơ rệt hơn và nghe âm vang trong hồn tiếng nhủ bảo yêu thương là hy sinh, là quảng đại.

 

Chẳng may trên đường trở lại Đà Lạt nàng bị tai nạn xe hơi gần Liên Khương. Bạn bè kéo tới dân y viện thị xă thăm hỏi nhưng Quế Thanh vẫn c̣n như mê man. Hơn hai ngày sau được tin Hoàng tới pḥng bệnh nàng mới bắt đầu tỉnh. Trong một lúc xúc động, nàng thổ lộ :

 

-Quế Thanh đă ghé thăm và đă cầu nguyện tại nhà ḍng Tân Thanh, Bảo Lộc. Bây giờ với Hoàng, với cha, là người đầu tiên Quế Thanh xin ngỏ điều này : Quế Thanh nhất đinh sẽ xin vào tu dưới đó. Có thể vào kỳ hè tới.

 

Rồi như với nỗi cảm xúc tột cùng, nàng nh́n Hoàng nói thật chậm :

 

-Chỉ c̣n giải pháp đó cho Quế Thanh vẫn giữ được chút vui trong hồn. Xin trả lại cho cha Đà Lạt với những buồn vui hờn giận và những buổi đợi chờ vu vơ trong cơn mưa chiều giăng mắc. Hết rồi những mộng mơ huyền diệu xa vời. Cha hiểu cho Quế Thanh nhé.

 

Hoàng lim dim đôi mắt :

 

-Với Quế Thanh, cái ǵ cũng khác biệt, cũng bất ngờ. Tôi chỉ mong ước dù ở đâu hay làm ǵ Quế Thanh cũng luôn được vui. Ngoài ra chả c̣n biết nói chi với Quế Thanh lúc này.

 

Quế Thanh rưng rưng:

 

-Cha đă đi t́m hạnh phúc trong lư tưởng của cha. C̣n đâu thời giờ để nói, để làm ǵ được nữa !

 

Hoàng như hốt hoảng :

 

-Quế Thanh đừng nghĩ thế. Tôi vẫn luôn là Hoàng của ngày nào. Đâu phải Quế Thanh không biết rằng khi quyết đinh làm Linh mục, tôi nào dám có ước vọng cao xa như A Lịch Sơn đại đế hoặc Thành cát Tư hăn để chinh phục thế giới. Trước sau chỉ là một mơ ước nhỏ bé mong đáp lại phần nào tiếng gọi từ trên cao. Vả lại....

 

Quế Thanh cắt ngang :

 

-Th́ cha đi về cơi thánh đất tiên, để người khác ở lại cơi phàm trần bơ vơ, hiu quạnh.

 

Hoàng như cố phân trần :

 

-Nào phải vậy ! Có ai ở, ai đi đâu. Riêng tôi vẫn măi măi là người như mọi người. Biên giới cơi tu và đời, như Quế Thanh đă một lần thử, chỉ là một gịng suối bé nhỏ, lúc nào người ta cũng có thể dễ dàng vượt qua. Nhưng khi đă một lần thề hứa, chẳng ai nỡ tự ư t́m quay trở lại. Mong Quế Thanh cũng đồng ư như thế.

 

Câu chuyện phải ngưng lại khi bác sĩ tới quyết định đưa bệnh nhân qua pḥng chụp quang tuyến X lần thứ hai. Hoàng ra xe vừa lúc trời đổ mưa như trút nước. Con dốc nhà thương bỗng như trơn trượt khác thường, trơn trượt như nẻo đường tâm tư thầm kín trong chàng. Gió cũng thổi mạnh hơn. Cơn lạnh như bao trùm phố xá. Bất giác Hoàng nhủ ḿnh phải cố giữ cho ấm lồng ngực và tránh cho đôi tay khỏi run rẩy, đôi bàn tay c̣n thơm mùi dầu thánh ngày thụ phong.

 

 

 

 

 

 

ĐOẠN KẾT

 

Nghe tiếng chuông reo, sơ phụ trách phiên trực vội vă bước ra cổng. Cha Hoàng mau mắn tự giới thiệu rồi ngỏ lời xin được gặp chị tập sinh Têrêxa Quế Thanh. V́ là dịp tết nguyên đán, mà khách lại là một Linh mục, nên bề trên cho Quế Thanh được rộng phép ra pḥng khách một ḿnh và không hạn định thời giờ.

 

Tuy nhiên, cơ hồ cả hai cùng hiểu rằng lúc này chả cần tṛ truyện tỏ bày dài lâu nữa. Họ chỉ muốn ngồi bên nhau một lần để chứng kiến cái ǵ cao quư nhất trong đời đang xảy ra vời họ. T́nh yêu lư tưởng hôm nay đă thắng những t́nh cảm vị kỷ tầm thường trong hồn. Chỉ bằng ánh mắt, họ trao và nhận những ước vọng cùng hẹn thề sẽ hy sinh cho nhau trên đường phục vụ, dấn thân. Thế là đủ để cả hai cùng thấy xúc động khi cùng hiểu rơ rằng Chúa đang chứng giám và chúc phúc cho mối t́nh cao đẹp diệu vợi này.

 

Trước khi ra về, Hoàng có cho biết chàng đă nộp đơn xin được thuyên chuyển từ nhà thờ lớn Đà Lạt, nơi chàng được cử về làm việc từ mùa hè vừa qua và cũng chính là nơi Quế Thanh đă tới chứng kiến lễ chàng thụ phong, để đi làm việc tại một thí điểm truyền giáo cho người Thượng. Rồi bắt chước câu nói của Quế Thanh dịp chàng ghé dân y viện thăm nàng ngày trước, Hoàng bảo chàng cũng sẽ trả Đà Lạt lại cho dĩ văng, một dĩ văng của chấp ngă và u mê, dẫu tràn đầy những h́nh ảnh và kỷ niệm luôn vời vợi như những hàng thông bao quanh ngọn tháp thánh đường cao vút, hùng vĩ.

 

Quế Thanh rưng rưng nước mắt :

 

-Bây giờ Quế Thanh chẳng c̣n ước mơ ǵ hơn nữa. Gần bảy tháng trời nơi tập viện này, Quế Thanh đă t́m lại được b́nh an cho tâm trí. Hôm nay gặp lại nhau, ḿnh đă hiểu nhau trọn vẹn. Quế Thanh không c̣n ích kỷ để phải sợ mất Hoàng nữa. Trước kia Đà Lạt đă trở thành thánh địa t́nh yêu với Quế Thanh, nhưng bây giờ t́nh yêu đă nở lan khắp chốn. Quế Thanh sẽ chẳng bao giờ muốn là nàng Ngu Cơ tự hủy ḿnh nơi đất Cai Hạ, nhưng mong ước cho Hoàng luôn mang chí khí của Hạng Vương để anh dũng lên đường. Hoàng hăy ra đi và yên tâm về Quế Thanh. Quế Thanh lúc này được mang trên ḿnh chiếc áo màu đen mỗi ngày, màu áo mà Quế Thanh đă từng mến thương từ dịp ghé học viện lần đầu. Chúc Hoàng được trọn vui. Đừng quên rằng mỗi phút giây đều có một người đang nhớ tới và nguyện cầu cho Hoàng.

 

Khi bóng Hoàng đă khuất sau cánh cổng, Quế Thanh chạy vội vào nhà nguyện. Qùy trước tượng Đức Mẹ Đồng Trinh, hai hàng nước mắt nàng bỗng tuôn rơi ướt đẫm đôi má. Mấy ngọn nến trên cung thánh như cũng nhỏ giọt cảm thông với nàng.

 

Ngoài trời gió vi vu thổi qua hàng cây khuynh diệp ngả nghiêng. Nắng chiều đang đổ dài theo những rặng trà chạy tắp tít dưới chân đồi.

 

 

 

 

Thung

lũng

Hoa

Vàng

 

 

Cuối đông Mậu Th́n

 

 

 

__________________________________________________________________________

 
setstats 1