Tường nh́n chằm chặp vào mắt cha Huân sau khi dằn từng tiếng để trả lời Linh mục phó xứ đặc trách các đoàn thể trẻ :
- Nếu cha nhất quyết duy tŕ ca đoàn thanh thiếu niên, con cũng sẽ kiên tŕ bên cha làm việc. Rồi ra tới đâu th́ tới, chả nên vội vă đầu hàng bọn họ.
Đă hơn hai tuần lễ nay, ban công an xă chính thức chuyển lệnh đến nhà xứ yêu cầu nhiều điều liên can tới sinh hoạt nhà thờ, y như lời ông Lộc ước đoán. Tất cả sẽ phải thu gọn trong khuôn viên thánh đường. Mọi cuộc rước xách tụ tập đều phải xin phép. Các hội đoàn tôn giáo cần được đăng kư với đầy đủ chi tiết đoàn viên cũng như ban chấp hành. Hội đồng giáo xứ và các vị trùm trưởng đều phải kê khai lư lịch rơ ràng và thỉnh thoảng sẽ được triệu đi dự những buổi học tập đặc biệt. Người ta c̣n đ̣i rút gọn các giờ kinh lễ 'cho nhân dân có đủ thời giờ tham gia lao động' ! Gay go nhất là các lớp giáo lư căn bản cho trẻ em được yêu cầu dồn vào buổi hành lễ chủ nhật.
Giáo dân xôn xao bàn tán, nhưng rồi chẳng dám ra mặt phản đối. Bài học mấy ông trưởng hội đoàn bên xứ Hoa Viên bị bắt vẫn c̣n đó. Chống cưỡng nhưng rồi cũng chẳng đi tới đâu. Thế là tất cả trông đợi ở các cha. Và dĩ nhiên mọi sinh hoạt phải tạm ngưng chờ sắp xếp tính toán lại.
Chờ măi không thấy phản ứng ǵ thêm của cha phó, Tường lại chậm răi lên tiếng :
- Về vấn đề tập hát, cha đă có ư định thế nào chưa ? Tụ tập như vậy có cần phép đặc biệt không ?
Cha Huân buột miệng :
- Lễ xong ḿnh cứ ở lại nhà thờ tập dượt, cơi như phần phụng vụ bổ túc mà. Không lẽ tí chút ǵ cũng phải thưa tŕnh sao !
- C̣n cái vụ đăng kư tên tuổi đoàn viên, ḿnh sẽ tính thế nào ?
Cha Huân tỏ vẻ bất cần :
- Cứ đánh nước lờ đi là xong. Viện lẽ ca đoàn đâu có giống các đoàn thể khác : ḿnh có bàn căi thảo luận chi đâu !
Tường găi cằm :
- Cha thử trao đổi thêm với cha xứ coi. E rằng rồi mai ngài trách.
- Hỏi ư kiến th́ đương nhiên ngài sẽ yêu cầu đăng kư. Nghe đâu đoàn Liên Minh Thánh Tâm, Legio Mariae và Hội Con Đức Mẹ, ngài đă ra lệnh theo đúng chỉ thị của chính quyền răm rắp cả rồi. Có điều đa số các ban chấp hành đều ngần ngừ chưa muốn chịu khai tên tuổi danh tính. Có thể các sinh hoạt sẽ phải tạm thời khựng lại...
- C̣n mấy đoàn trẻ cha phụ trách ?
Cha Huân chặc lưỡi đáp :
- Ngài cứ yêu cầu thúc giục ḿnh hoài. Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể th́ dĩ nhiên ḿnh đă nhờ anh đoàn trưởng lo giùm. Nghe nói cu cậu hơi run th́ phải; chắc tại thêm cái mặc cảm là con 'lính ngụy'. Hội Ca Vịnh giáo xứ th́ ḿnh cũng ngỏ ư tính nước đánh lận con đen miễn khai tŕnh, y như nhóm Lễ Sinh chỉ thuần túy lo việc phục vụ cung thánh.
Tường gật gù :
- Cha nói có lư, nhưng chắc họ thế nào cũng c̣n hạch hỏi. Riêng với đoàn Thiếu Nhi th́ con nghĩ họ sẽ chú ư cách riêng.
- Khương có bàn bạc ǵ với Tường chưa ?
- Mọi khi anh đoàn trưởng hơi có chi lạ là gặp ban cố vấn ngay, nhưng lần này không thấy động tĩnh ǵ. Chẳng biết có phải v́ Khương đang bối rối dữ hay chăng !
Cha Huân tṛn mắt :
- Tường nói Khương muốn bỏ cuộc ?
- Con chẳng rơ, nhưng hẳn đây là thách đố khá lớn với ban thủ lănh và huynh trưởng Thiếu Nhi.
- Mấy cô mấy cậu sợ bị bắt ?
- Không hẳn là thế, nhưng chắc sẽ bị chĩa mũi giùi khá kỹ và chẳng thoát khỏi nhiều phiền toái nay mai.
- Tường thấy sao ?
- Cha dư biết đó. Chính quyền t́m mời cách gây dựng đoàn Thiếu Nhi Bác Hồ chi đó mà chưa thấy mống nào gia nhập. Trong khi ấy bên nhà thờ dùng mấy thanh niên thiếu nữ lôi kéo hết bọn trẻ vào đoàn thể đạo. Làm sao họ không căm giận để rồi t́m cách dọa nạt phá đám !
Cha Huân cười :
- Đó đâu phải do lỗi của ḿnh ? Trẻ con nó thích đâu th́ nhào vô đó. Ḿnh có xúi giục cấm cản chúng vào đoàn thiếu nhi bên kia đâu !
Tường xoa mạnh hai tay :
- Đương nhiên họ biết ḿnh không cấm cản nên chưa lộ liễu bắt bớ tố cáo ḿnh. Tuy nhiên với họ, cái tội tiêu cực thôi cũng đủ được ghi vào sổ đen rồi.
Cha Huân dịu giọng :
- Nghe nói trong xứ ḿnh cũng có một số thanh niên gia nhập đoàn Thanh Niên Xung Phong của họ ?
- Vâng có, nhưng khác nào như muối bỏ biển thôi. Luẩn quẩn đếm trên đầu ngón tay được mấy tướng nổi danh bụi đời bấy lâu, nay muốn thử lửa cuộc phiêu lưu mới, nhân thể lại được chính quyền tuyên dương, đề cao.
- Tường có nghĩ rồi ra nhóm đó sẽ đông ?
- Con tin rằng nay mai huyện sẽ phát động chiến dịch làm áp lực và bắt ép một số phải 'xung phong' vào đoàn, nhất là những phần tử thất nghiệp lêu lổng. Tuy nhiên, rồi cha sẽ thấy, phải đêm ngày lam lũ đào mương với thủy lợi, chuyện ăn uống lại quá kham khổ, dẫu có xung phong t́nh nguyện thật ḷng cũng khó mà bền, chứ đừng nới tới mấy chàng bị bó buộc tham gia !
Vừa tiễn Tường ra khỏi cửa th́ cha Huân sực nhớ đến việc phải ra nhà thờ lấy Ḿnh Thánh để tới trao cho người cháu của thày Hào ở khu Phê Rô đem đi nhân chuyến lên huyện thăm nuôi. Ai cũng biết bố già mong ước từng ngày được Rước Lễ. Quà cáp th́ nhà xứ lo liệu hết, nhưng phải nhờ đến thân nhân của đương sự th́ việc thăm nuôi mới dễ dàng.
Thế là ḷng trí tưởng nhớ tới người tu sĩ trong tù, cha rảo bước như có ai đuổi phía sau. Vừa gơ cửa bước vào, cha đă vồn vă lên tiếng :
- Chị Thục đă sẵn sàng chưa ? Lần này nên giấu Ḿnh Thánh vào giữa ổ bánh ḿ, may ra sẽ an toàn hơn mấy lần trước. Hy vọng bà bếp đă mua đủ những thứ thày xứ cần. Tội nghiệp ông già, chả biết lúc nào mới được tha về !
Bà Thục bỗng ứa hai hàng nước mắt, xụt xịt một hồi lâu mới lên tiếng :
- Cảm ơn cha, tất cả đă sản sàng. Chút nữa con sẽ cùng người bạn cũng muốn ghé thàm thày ra đón xe lam ngoài lộ. Mong hôm nay họ sẽ cho phép vào một lượt. Cầu Chúa thương đừng để họ chuyển thày lên tỉnh hay đi đâu xa.
Nói xong, bà quay vào trong lau nước mắt, cố giấu những tiếng nấc nghẹn nơi cổ. Khóc được th́ chắc vơi đi chút nào nỗi sầu buồn, nhưng thật t́nh bà không muốn để cha phó nh́n thấy. Goá chồng sớm, bà quyết định ở vậy nuôi đứa con trai độc nhất nay đă có vợ được ngót một năm. Dẫu thày Hào chỉ là người cậu họ, nhưng bà hết ḷng thương mến coi như ruột thịt. Bà lại kính trọng thày như một vị chân tu khả ái. Ḷng ngưỡng mộ đó phần nào tạo cho bà chút niềm tin và an ủi để an phận trong quăng đời c̣n lại. Có lần lên nhà xứ thăm, bà đánh bạo hỏi :
- ‘Ông cậu’ có lúc nào nghĩ rằng mấy người Cộng sản sẽ t́m cách bắt bớ ḿnh không ? Họ ghét đạo và các người đi tu lắm mà !
Thày Hào đáp tỉnh bơ :
- Hơi đâu mà nghĩ tới chuyện ấy Việc ḿnh ḿnh cứ làm. Ai yêu ghét mặc ai. Bọn Cộng sản chỉ là hạng lục lâm thảo khấu, nếu không phải lũ chó nhảy bàn độc.
Bà Thục hơi nhột :
- Xin thận trọng kẻo bức vách có tai. Dầu sao, ông cậu cũng cần giữ ḿnh, lỡ có mệnh hệ nào th́ thật khổ. Mà ít ra phải thương hai mẹ con côi cút này chứ, chẳng lẽ đành để chúng mồ côi một lần nữa sao !
Nào ngờ câu nói của bà đă trở nên sự thật. Nỗi buồn đau dâng cao trong hồn bà tưởng chừng chẳng có khi nguôi, không ai hiểu thấu. Cứ nh́n dáng tiều tụy của bà, người ta cũng phỏng đoán được phần nào tâm tư bên trong. Có điều khác thường là bà Thục chỉ muốn ôm mối sầu riêng cho một ḿnh ḿnh, ngày đêm chôn kín nơi dạ nơi ḷng, chứ không hề muốn hé răng than thở tâm sự cùng ai. Ngay cả với người con trai, bà cũng chỉ kể lể đôi chút về câu chuyện rủi ro đáng tiếc. Sáng hôm nay v́ quá xúc động nên bà mới vô t́nh để rơi mấy giọt lệ trước mặt cha Huân như thế.
Từ lâu rồi, có cả tới gần chín mười năm nay, bà Thục muốn mượn h́nh ảnh ông cậu nhà tu thay cho bóng dáng người chồng quá cố. Lắm giáo dân trách móc thày Hào hay nóng tính, nhưng bà xem ra lại rất chịu loại tính khí đó v́ nghĩ rằng đàn ông là phải như thế. Bà cũng thật ưa nơi thày cái nét khôi hài dí dỏm hiếm có, nhất là vào những lúc bố già pha tṛ mà gương mặt cứ tỉnh khô. Thương th́ thương nhưng bà cũng biết giữ ư tứ lắm. Bổn đạo người Bắc thường không ưa họ hàng bà con quá gần gũi với thày với cha trong giáo xứ. Thành ra lâu lâu bà mới đặt chân lên bậc thang xứ đường, kỳ dư thằng Khải sẽ phải làm trung gian biếu quà trao bánh.
Thày Hào cũng hiểu hoàn cảnh của hai mẹ con bà Thục và thực t́nh cư xử chả khác chi ruột thịt. Dĩ nhiên thày ít lộ cảm t́nh ra ngoài. Có gặp gỡ cũng chỉ là lời trao đổi vắn tắt. Nhưng thế cũng là đủ để tạo nguồn vui cho người cháu đêm ngày ấp ủ h́nh hài của một thứ thần tượng nhẹ nhàng trong đời. Càng ngày bà càng thấy cuộc sống hiến dâng phục vụ của ông cậu là như hướng đi của những bậc anh hùng, đầy can đảm và cao thượng. Thành ra, sẵn tâm hồn đạo hạnh cố hữu của gia đ́nh, chiều hôm sớm mai nào bà cũng hiện diện trong giờ kinh lễ nơi thánh đường; để rồi cùng với sự có mặt trang trọng của thày Hào bên hàng ghế ngang cung thánh, bà thấy được an vui hơn dưới đôi mắt hiền từ của Chúa và bàn tay nhân hậu của Đức Mẹ.
Và cứ như thế thời gian êm đềm trôi, lặng lẽ như hồn bà. Mọi biến cố thăng trầm đến rồi đi, không để lại mấy ưu tư lo lắng, kể cả chuyện đổi đời cuối tháng tư vừa qua. Miễn là bà c̣n được sống ở xứ đạo Hoa Lâm này, được nuôi dưỡng chút thương yêu nhỏ bé, tựa một đốm lửa le lói giữa rừng sầu cô tịch, nhưng đủ sưởi ấm con tim ḿnh trong những tháng năm giá lạnh đường đới. Chút thương yêu thầm kín ấy đă được cộng chung với mối t́nh mẫu tử b́nh thường để cho bà thấy tháng ngày c̣n có ít nhiều ư nghĩa.
Cho đến cách đây mấy tuần lễ, cái tin thày Hào bị bắt đă bất ngờ trở nên tiếng sét chấn động tâm hồn bà, tựa một chuyện ǵ ghê gớm nhất trong đời vừa xảy ra, để cả không gian lẫn thời gian hoá ra ảm đạm nặng nề khôn xiết. Ngày tháng bỗng như dài ra thê thảm và đêm ngủ được dệt đầy những ác mộng kinh hoàng.
Tất cả những đau buồn ấy đă cô đọng lại trên nét mặt biến thay khác thường của bà khiến cha Huân phải ngỡ ngàng sửng sốt, dẫu cho cha là người, ngoại trừ thày Hào ra, đă từng hiểu bà hơn bất cứ ai khác ở Hoa Lâm này. Cha đă nhiều phen cơ hồ đọc được hết tâm tư qua những thái độ cử chỉ và ánh mắt của bà, nhất là sau những buồi bà lên nhà xứ gặp bố già.
Thế là sáng nay trên suốt cả quăng đường từ nhà bà Thục trở về nhà xứ, cha cứ nghĩ ngợi lan man. Thương cho thày Hào th́ ít mà xót xa cho bà Thục th́ nhiều. Rơ ràng nguồn vui của bà đang tùy thuộc hoàn toàn vào một người khác. Biết tới bao giờ mới dịu bớt được nỗi âu sầu lắng lo để bà ngủ cho yên một giấc và ăn một bữa cho ngon !
Cha khẽ đẩy cửa ngang nhà thờ để bước vô. Giờ đọc kinh phụ trội của mấy bà Ḍng Ba sau thánh lễ dường như đă chấm dứt, nên bầu không khí hoàn toàn vắng lặng. Chỉ nghe tiếng gió v́ vèo thổi qua khe cửa sổ vọng vào.
Qùy khuất sau chiếc cột lớn ngay hàng ghế đầu, cha lim dim cặp mắt nh́n lên phía cung thánh. Lâu lắm cha lại mới có dịp cầu kinh từ dăy ghế giáo dân. Bỗng đâu cha thấy ḿnh nhỏ bé như mất hút trong ḷng thánh đường mênh mông.
Gần hai khắc đồng hồ trôi qua, cha thấy tâm tư phần nào được nhẹ nhơm hơn. Cha ư thức rơ lắm, Chúa vẫn hiện diện ở đây cho niềm tin của ḿnh được có nơi cậy dựa, nhưng xem chừng Chúa im lặng quá để đoàn tín hữu phải xao xuyến lao đao trước cảnh gió đập sóng xô. Chúa chắc chả muốn làm phép lạ bên ngoài nữa. Ngài đang đ̣i phép lạ thầm kín mỗi người phải tự làm lấy trong tim trong óc ḿnh. Đă một lần Ngài tiên báo những dấu hiệu của thời thế mạt, cánh chung. Biết đâu lúc này chẳng đang là khởi điểm để trần gian đi vào đoạn kết ! Ḿnh sẽ phải làm ǵ đây ? Nhất định câu đáp sẽ là dứt khoát không bao giờ đầu hàng. Trái lại ḿnh cần phải kiên tŕ chiến đấu. Cộng sản có thể là một h́nh thức mới của sức mạnh qủy vương, nhưng dù ma hay qủy cũng làm sao qua mặt nổi thần lực Thiên Chúa ! Không. Ngàn lần không.
Trong ư thức lờ mờ về thời gian, cha bỗng hồi tưởng lại cả lịch sử oai hùng của dân tộc Việt Nam, với truyền thống lúc nào cũng bất khuất trước bạo lực. Bây giờ chắc phải có những Quang Trung, những Lê Lợi và Trần hưng Đạo mới. Ḿnh không làm chính trị, không tham gia quân sự, nhưng ḿnh phải nuôi dưỡng tinh thần đấu tranh nơi giáo hữu. Thày già Hào đă nêu một gương sáng, nhất định sẽ chẳng uổng công vô ích. Nếu quả thật đây là những tháng ngày chót của thế giới ḿnh lại càng phải can đảm coi nhẹ cái chết. Nghĩa là chả nên thụ động ngồi đó mà chờ Chúa Mẹ hiện ra để khoá tay chặn đường bọn thù địch của Giáo hội đang tung hoành.
Nh́n vào chính bản thân ḿnh, cha cũng chưa quên được những năm đầy nhiệt huyết hăng say của thời gian chủng viện trước đây. Cùng đồng bạn, cha đă từng nhất định phải t́m mọi cách đạt cho được phần thắng trong các cuộc tranh đua thể thao, văn nghệ cũng như học vấn. Câu thành ngữ Pháp văn 'vouloir c'est pouvoir' đă là châm ngôn hàng đầu để cha lo luyện rèn ư chí.
Thế rồi hai năm đầu ra làm việc với chức vụ giám học một trường do nhà ḍng phụ trách tại G̣ Vấp, cha đă tận lực đem ra thực hành tất cả những điều ấp ủ từ học viện. Tại đây, từ ban giáo sư cho tới mới lứa tuổi học sinh đều phải nể cha qua những chương tŕnh và quyết định thẳng thắn, dứt khoát. Ngày cha được lệnh bề trên thuyên chuyển về làm phụ tá cha xứ Hoa Lâm, nhiều người trong trường mới ngẩn ngơ tiếc, dẫu cho có một số thỉnh thoảng đă lên tiếng chỉ trích rằng cha quá cứng rắn.
Những ngày tháng tiên khởi lăn lộn với việc mục vụ ở đây cũng tạo nên thách đố cho cha không ít. Lũ trẻ ở các xứ đạo Bắc di cư không luôn hiền lành dễ bảo như cha nghĩ. Đám huynh trưởng th́ quen sinh hoạt kiểu tà tà. Thành ra phải mất cả gần nửa năm trời cha con mới thông cảm và làm việc ăn khớp với nhau. Dĩ nhiên là cha phải thắng cuộc. Kỷ luật dần dà được áp dụng triệt để. Các chương tŕnh và kế hoạch cũng nhờ đó mà được thi hành nghiêm chỉnh. Để rồi trước dịp mất nước, cha đă được đề cử làm tuyên úy giới trẻ toàn hạt Đà Lạt-Tuyên Đức.
Đầu óc như c̣n lạc lơng vào quăng thời gian qua, cha bất giác ngó quanh theo hàng tường hai bên ḷng nhà thờ. Những bức ảnh to tướng mô tả các diễn tiến của mười bốn chặng đường khổ nạn của Chúa bỗng đâu tạo cho cha một ư nghĩ sợ hăi viên vông, trái tim se lại và nghe ớn lạnh nơi hai bên thái dương. Cha tự hỏi phải chăng ḿnh đang khiếp sợ v́ phải đi vào con đường Chúa đi xưa. Mong rằng không phải thế, nhưng quả thật đang có một cái ǵ xem chừng muốn níu chân cha lại, cho tâm tư lúc này trở nên vô cùng khác lạ. Trước đây, trận chiến nội tâm thường được tập trung vào việc bảo vệ những lời khấn hứa của ngày lănh nhận thánh chức. Chuyện phải lưu tâm hàng đầu vẫn là làm sao cho cuộc sống độc thân tận hiến măi luôn được ư nghĩa, kẻo rồi có ngày bị những Dalila hoặc Salomé của thời đại mới làm điên đảo trí ḷng mà đổi thay, mà phản bội. Thế nhưng cuộc giao tranh của tinh thần giờ đây đă mang một h́nh thái hoàn toàn mới mẻ, khiến ḿnh chưa biết sẽ phải định hướng và bố trí lại đầu óc ra sao.
Đột nhiên cha đứng phắt dậy như để thấy rơ ḿnh đang thực sự tỉnh táo. Thật ra cha biết ḿnh không mơ, nhưng tâm trí th́ rất hoang mang, xáo trộn. Dồn dập những câu hỏi từ đâu xâm nhập tra vấn : Tội ǵ phải vất vả dấn thân quá mức ? Cần chi tạo phiền phức hiểm nguy cho chính cuộc đời ḿnh ! Nhất là ở hoàn cảnh phức tạp hôm nay, giáo dân đang cần Linh mục hơn bao giờ hết, tiên vàn là phải bảo toàn tính mạng để tránh bao thiệt tḥi tai hại theo sau. Người ta sẽ không để cho ai trách móc về chuyện bách hại và tấn công tôn giáo, nhưng họ sẽ t́m cách tống giam các thành phần lănh đạo, viện cớ chống đối với phản động...
Và rồi những cảnh tượng bi quan đe dọa liên tục diễn ra trong tâm trí khiến cha thấy như ngộp thở. H́nh ảnh các Linh mục tuyên úy quân đội đang bị đày ải hành hạ, nào có ai làm được chi để bênh vực cứu vớt đâu ! Bao nhiêu cha khác nữa, một khi đă bị nhà nước gán cho cái nhăn hiệu thù địch, tất cả đều tuyệt vọng im ĺm trong các trại giam. Khổ nỗi là người ta rêu rao các ngài như những tội phạm chính trị, gây hoả mù và hoang mang nơi quần chúng. Thế là xong, chưa kể tới những lời b́nh phẩm cho rằng các ngài thiếu khôn ngoan tế nhị, can đảm không đúng lúc đúng chỗ. Trong khoảnh khắc h́nh ảnh bố già Hào đổi thay từ chỗ đáng thương thành ra đáng trách. Cái can đảm hào hùng bỗng trở nên cái ngông nghênh khờ dại. Đây chắc phải là một bài học cho ḿnh. Những giọt nước mắt sầu tủi của bà Thục phải chằng là những lời cảnh cáo dặn ḍ để ḿnh biết nh́n rơ thực tế. Chi bằng từ nay cứ thủ khẩu như b́nh, giả ngây giả dại là hơn cả. Mọi sinh hoạt chỉ nên thu hẹp lại tới chỗ tối thiểu. Lễ lạy kinh hạt cũng chỉ cần phần căn bản giản dị thôi.
Cũng trong niềm hoang mang cùng cực cha đột nhiên thấy thương hại cho chính bản thân ḿnh. Nghe quanh quất không gian đều âm vang những chán nản với tuyệt vọng. Chúa Mẹ vẫn c̣n đấy, nhưng giờ này như xa với quá. Trái lại, áp lực qủy vương th́ đang trấn áp tứ bề. Hay là từ trên cao Chúa đă thất vọng với nhân trần rồi ? Nay ḿnh có vẫy vùng cố gắng cách mấy th́ cũng chỉ như hạt cát ném vào sa mạc. Đâu ai sẽ sát cánh với ḿnh để lội ngược gióng nước đời phũ phàng cuốn trôi như thác lũ ? Cha xứ kể như đă dậm chân dừng bước. Tốt hơn cả chắc là ḿnh nên ngồi yên mà khoanh tay chờ đợi, bởi ưu tiên lúc này là được vững thế an toàn. Ḿnh không cho ḿnh th́ ai sẽ lo đây !
Tự nhiên cha thấy lồng ngực như bị đè nặng khác thường, rồi hai bên đầu nhức tựa búa bổ và đôi bàn tay cũng run rẩy mất hẳn tự nhiên. Qua cảnh chập chờn tỉnh mê của tiềm thức, cha bỗng thấy ḿnh như hệt nhân vật Gióp trong Cựu ước xưa, ở lúc bị Chúa dùng bàn tay qủy ma thử thách căm go nhất, và kế đến lại giống Êlia vào giờ phút tuyệt vọng trên đường lên núi Horeb. Chờ trông măi mà bóng Chúa cứ mất hút nơi chân trời xa thẳm đâu đâu, khiến bầu khí càng thêm thê lương, năo nề.
Sợ kéo dài những khoảng thời gian kinh hoàng này sẽ rất tai hại, cha bái gối rồi vội tiến ra cửa bên hông trái để quay về nhà xứ. Tiếng cánh cửa vô t́nh dập mạnh sau lưng làm cha như bừng tỉnh. Làn gió mát cũng góp thêm chút sinh khí khiến cha liên tục hít hà từng hơi. Mấy cụm mây bàng bạc lững lờ trôi trên nền trời trắng đục nhắc nhở mùa thu đă sang thay chỗ cho những ngày hè nắng ấm. Nhịp sống của dân chúng xem chừng đă chùng xuống hơn v́ vắng thưa hẳn những tiếng cười đùa của bày trẻ trong xóm thôn.
Vừa bước lên con dốc đầu nhà xứ th́ cha đă thấy Tường đứng chờ sau cây cột ngoài hành lang gần phía cửa pḥng ḿnh; rồi bóng Khương cũng xuất hiện với khuôn mặt đầy vẻ đăm chiêu. Dường như cả hai đă đứng chờ đấy từ khá lâu. Cha lên tiếng :
- Hai tướng lên bất ngờ quá. Tội nghiệp chắc mỏi chân lắm rồi. Ḿnh có chút việc phải chạy ra ngoài. À mà sao sáng nay cả hai cùng rảnh rỗi giống nhau thế ?
Khương vừa bước lên bậc cửa dẫn vào pḥng khách cha phó vừa nói với giọng hơi lạ :
- Mấy hôm nay con theo anh bạn thân lên Đà Lạt để được giới thiệu vào làm tại tổ hợp thủ công xuất khẩu khu Chi Lăng. Sáng nay vừa thức dậy th́ gặp anh Tường ghé nói đôi ba câu chuyện.
Cha Huân đă như đoán được đề tài của Tường, nhưng vẫn muốn hỏi thăm về hoàn cảnh anh đoàn trưởng Thiếu nhi Thánh thể :
- Khương có ư định rời Hoa Lâm ?
Khương ngần ngừ :
- Nào con đâu muốn bỏ xứ đạo đă bao năm vui sống ! Ngặt một nỗi lúc này tụi con như bơ vơ lạc loài cả đám. Chả biết tương lai sẽ đi về đâu !
- Khương nghĩ họ sẽ nhận đơn vào làm ?
- Xem chừng chẳng có mấy hy vọng.
Cha Huân nhíu cặp mắt :
- Sao thế ?
- Họ hẳn đánh hơi thấy cái mác gia đ́nh nguy to tướng của con. Dẫu ông cụ chỉ là thiếu úy quèn cũng đủ để họ cho ra d́a rồi. Anh bạn thân có ông bác làm lớn trong tổ hợp, đă hết lời bảo đảm về con, nhưng lúc ra về anh hơi thất vọng khi diễn tả cái phản ứng tiêu cực của người bà con.
Cha Huân như xót xa :
- Thế bây giờ tính sao ?
Khương nhún vai nh́n Tường :
- Chắc rồi đành 'vui thú điền viên' Bên mấy ruộng rau với gia đ́nh thôi. Ông già đi cải tạo chả biết ngày nào về. Chuyện học hành của tụi con th́ hiển nhiên sẽ dang dở rồi. Chỉ e rồi mai đây họ ép đi kinh tế mới bên sông Ka Đôn th́ tất cả là hết.
Tường nh́n ra cửa nói bâng quơ :
- Tương lai cả đám chắc sẽ bế tắc khủng khiếp cha ạ. Mai đây hẳn chỉ c̣n chuyện cuốc đất với thủy lợi. Riêng cái nghề gơ đầu trẻ của con rồi cũng chả mấy mà ném vào xó nhà.
Cha Huân bỡ ngỡ :
- Tường cũng thất vọng ?
Tường xoay người nói lớn :
- Cha có nghe câu ca dao phổ thông nhất lúc này chưa ?
Cha Huân trố mắt :
- Câu ǵ ?
Tường thong thả đọc :
- Cặp dép râu dẵm nát đời xuân trẻ. Mũ tai bèo che khuất nẻo tương lai.
- Ai đặt ra câu này ?
- Con đâu biết; chỉ thấy xó nào cũng có kẻ nhâm nhi than thở mấy câu tương tự.
Khương đưa tay găi cằm :
- Thôi, chuyện đó xin tạm gác lại. Chúng con lên gặp cha để bàn việc về đoàn Thiếu Nhi. Nhưng trước khi vào đề, cho con hỏi nhỏ thôi : Có phải cha vừa gặp một chuyện ǵ rắc rối phiền phức lắm không ? Lúc cha bước lên đầu dốc nhà xứ nét mặt cha có vẻ ưu tư bất thường...
Cha Huân hơi bối rối :
- Có chi đâu. Tớ mới ghé nhà thờ ít phút. Có thể lúc bước ra hơi choáng váng v́ cơn gió lốc đổi mùa.
Tường như tích cực :
- Mong cha không gặp biến cố chi đáng kể. Kỳ dư, cha có tụi con bên cạnh. Cha con sống chết có nhau.
Khương nới thêm :
- Vâng, cha cứ an tâm. Đâu rồi sẽ vào đó Tường và con có tâm sự với nhau về đoàn. Chắc chả nên đăng kư cha ạ. Ḿnh cứ coi như việc họp và sinh hoạt chỉ là việc nối dài của giờ kinh lễ.
Cha Huân dáng suy nghĩ :
- Họ yêu cầu kê khai danh sáchnhững người dạy giáo lư. Mà chỉ c̣n các trưởng đảm nhiệm công tác này. Hai cậu tính sao ?
Tường chậm răi :
- Ḿnh cứ thử im lặng coi họ tính sao. Nếu hỏi th́ nói rằng các anh chị lớn giúp mấy em nhỏ hiểu lời cha giảng trong nhà thờ thôi, sau đó rồi tùy nghi sẽ liệu.
Khương nối tiếp :
- Mà cha à, lễ bổn mạng đoàn Trinh Vương của ḿnh đă gần kề rồi. Tụi con định xin cha cứ cho tổ chức ngày trại như năm ngoái.
Cha Huân trầm ngâm :
- Ḿnh sẽ ra xă xin phép ?
Khương mạnh bạo :
- Sân nhà thờ cũng chỉ là khuôn viên thánh đường, ḿnh có quyền làm ǵ th́ làm chứ !
Tường như phân bua :
- Kệ nó, ḿnh cứ thử cha ạ. Nếu họ tới ra lệnh cấm th́ ḿnh cho giải tán ra về. Đụng tới cái mối liên hệ đạo đời này, ḿnh cứ nên giả đ̣ không biết vẫn là hơn. Gia dĩ, Cộng sản nó thủ đoạn th́ ḿnh cũng cần biết mánh mung chút đỉnh.
Cha Huân khẽ gật đầu. Nhưng rồi lúc Tường và Khương đă ra về, cha lại thấy trong đầu ùn ùn nổi lên những tư tưởng giằng co lưỡng lự. Đă đành ḿnh không nên lo sợ rụt rè quá đáng, nhưng thế nào mới tránh khỏi bị tiếng là liều lĩnh bốc đồng đây ? Hướng đi nào sẽ thực sự là khéo léo, là khôn ngoan ?
Ngày hôm đó tự dưng như dài hẳn ra, và rồi ban đêm giấc ngủ đă được pha trộn nhiều cơn mộng mị lạ thường.
Tác giả Đường Phượng Bay