Lm Nguyễn Văn Thư

jvanthu@sbcglobal.net

1. Tu là Cội Phúc
    T́nh là Giây Oan

2. Ngày Xưa C̣n Bé

3. Hạt Giống Nảy Mầm

4. Đường Dài Khởi Sự

5. Tà Áo Đen Giữa
    Đô Thành

6. Giữa Ḷng Giáo Hội
    Chuyển Biến

7. Khung Trời Thần Tiên

8. Những Chặng Đường
    Tiến Lên

9. Lính Mới Ra Ḷ

10. Một Viễn Tượng
    Mịt Mù

 

Đường Phượng Bay

 

QUA CỬA THẦN PHÙ

 

TÁM

 

8. NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG TIẾN LÊN

Theo thông lệ, sau bốn năm triết, anh em chúng tôi được các Giám mục chỉ định đi thực tập một năm. Phần lớn ra ‘giáo xứ’ tại một họ đạo nào đó, vừa để học hỏi những kinh nghiệm mục vụ về mọi mặt, vừa để thử sức ḿnh xem cuộc sống tông đồ mai sau có thể thích hợp được không. Trong cái mục đích hỗn tạp học, giúp và thử ấy, một số tướng được may mắn tới công tác tại một giáo xứ tương đối thoải mái ngon lành, nhất là với một Linh Mục quản xứ dễ chịu, thông cảm. Nhưng một số hẩm hiu, tựa…hạt mưa sa phải vũng lầy, nhận chỗ đă nặng nề công việc mà lại gặp phải một ‘má chồng’ nghiêm khắc ưa bắt bẻ hạch sách, tha hồ mà nhăn nhó than trời. Cũng bởi cái mục thử thách lỉnh kỉnh này mà giới nhà tu đă đặt mấy cố sở khó tính vào sổ ‘kinh cầu kẻo’, ai cũng mong tránh cho bằng được.

Một số c̣n được cử về dạy học và tổ chức sinh hoạt ở tiểu chủng viện của giáo phận (đôi khi giúp một trường trung học công giáo lớn nào đó). Tháng ngày lại luẩn quẩn với lớp học, với chuông reo, với luật lệ tập đoàn. Phần lớn không mấy hài ḷng với cái màn thử thách nhẹ phần ư nghĩa này, cho nên một số xin được gửi ra ‘tiền tuyến’ họ đạo.

Tôi đă t́nh cờ ở vào cái trường hợp nói trên, và rồi, khi thấy tôi ngỏ ư được nếm mùi thày xứ, đức Giám Mục Đà Lạt đă dễ dàng chấp thuận để cử một ông thày khác từ đại chủng viện Sài G̣n thế chân, và chuyển tôi đến ‘tiền đồn’ Tân Hoá, thuộc quận Bảo Lộc.

Ngày khăn gói lên đường, tôi nghe ḷng cũng hết sức ưu tư. Tin đồn rằng h́nh như cố sở nơi đây đă có tuổi và đang được liệt kê và sổ bốn nhân vật kinh cầu kẻo hàng đầu toàn giáo phận. Nhột lắm, nhưng bụng ráng bảo dạ rồi sẽ tuỳ cơ ứng biến, hy vọng sẽ học đ̣i nẻo đi của các vị anh hùng quân tử, sống tựa loài lươn, khi gấp th́ ngắn khi vươn th́ dài. Thiên hạ sống được, sao ḿnh chưa chi đă lo chết!

Lên xe, từ giă toà Giám Mục với tờ ‘bài sai’ nóng hổi, tôi cố tự phấn chấn và ráng b́nh tĩnh ngó ra nh́n cảnh vật hai bên đường. Quốc lộ 20 ngoằn ngoèo trong sương sớm bỗng dưng cho tôi cái h́nh ảnh đường ra trận tiền, với mây xám giăng mắc, với khói súng mịt mờ. Quơ tay sang bên cạnh như kiểm điểm lại gói hành trang lỉnh kỉnh những tài liệu sinh hoạt hội đoàn, tṛ chơi thiếu nhi, nhạc hát ca đoàn, tôi bâng khuâng nghĩ tới những buổi ra quân lần đầu, chắc sẽ bỡ ngỡ vụng về lắm, rồi mơ hồ hy vọng ‘người ta’ sẽ thay ḷng mà dễ tính, không đ̣i hỏi chê bai.

Khi những đồi trà nối tiếp hiện ra hai bên đường th́ trời đă xế trưa. Lúc xe vừa ra khỏi cầu Đại Nga phân ranh giới hai quận Di Linh và Bảo Lộc th́ bác tài xế đă lên tiếng báo hiệu nhà thờ Tân Hoá coi như gần tới. Máy xe vẫn êm, nhưng tiếng trống ngực tôi như đă đập th́nh th́nh. Rồi gác chuông thánh đường sừng sững phía xa. ‘Đơn vị’ mới là đây! Con đường đất đỏ khá rộng dẫn vào khu nhà xứ như trải dài vô tận. Tôi rảo bước, thấy tâm trí lâng lâng, nửa mừng nửa sợ, quên cả hai chiếc va li nặng chĩu dưới đôi tay. Tiếng ‘chào thày’ nghe lao xao đâu đó. Bọn trẻ đă kháo láo nhau về bóng chiếc áo chùng thâm mới. Quanh quất đâu đây h́nh ảnh một xóm giáo hiền hoà, dân t́nh chất phác, tháng năm vui với nghề trồng trà mộc mạc giản dị.

Và rồi, chuyện phải tới đă tới. Bài sai được đưa tŕnh. Mọi thủ tục tiếp nhận thông qua mau chóng. Thày xứ mới được yêu cầu chuẩn bị ra mắt bà con trong thánh lễ thứ bảy chiều nay. Có nụ cười nơi cha xứ. Có mừng đón chúc tụng nơi giáo dân. Nhưng chẳng dấu đâu cho hết cái e ấp ngượng ngùng của ‘cô dâu’ mới.

Như đă đoán trước, ông thày trẻ được trao cho công tác phụ trách ca đoàn, chăm sóc đám thiếu niên và chỉ huy hội thiếu nhi Thánh Thể. Tất cả các sinh hoạt đại thể thường diễn ra vào cuối tuần, c̣n hàng ngày th́ làm nghề gơ đầu trẻ qua chức vụ giáo viên lớp nhất (xứ đạo chỉ có trường tiểu học). Kể ra cũng đủ việc để làm, để được bận rộn và có thể vui trong cái vùng đồi trà bát ngát xa xôi đây. Giúp và thử th́ dĩ nhiên rồi, nhưng c̣n cái mục học th́ chẳng biết sẽ học được những chi! Có lẽ phải là học chấp nhận mọi thứ hay dở của môi trường sống. Phải là học kiên nhẫn với đám trẻ luôn ưa đùa giỡn phá phách. Và đặc biệt ở trường hợp cụ thể đây, học đối thoại với cấp chỉ huy nhiều khi thật đ̣i hỏi và khác biệt lập trường.

Họ đạo Tân Hoá nhỏ bé, lại được kể là nghèo so với các xứ lân cận. Nhà xứ đơn giản lắm. Nhà thờ cũng mộc mạc cổ kính với mái lợp tôn đă ngả màu. Bù lại th́ giáo dân rất cởi mở và sùng đạo, sớm tối đều quay quần trong thánh đường, bên bóng dáng cha xứ, như một đại gia đ́nh, với niềm tin siêu nhiên làm cốt tủy nền móng. Dĩ nhiên cha được trọng vọng tuyệt đối. Cha nói là Chúa nói. Dân đi xa về gần đều vào cha để thăm hỏi, bánh quà. Gia đ́nh có chuyện buồn vui hoặc cần tham khảo ư kiến, nhất nhất là phải có cha. Cha là linh hồn của mọi sinh hoạt, cả đạo lẫn đời. Có thể là v́ cái địa thế hẻo lánh của họ đạo nên ai nấy mong quấn chặt lấy chủ chiên. Mà cũng có thể v́ hoàn cảnh lịch sử: cha xứ đă đưa con chiên từ Bắc vào Nam và chỉ huy việc xây dựng lại xóm làng thôn ấp, nên ngài đă tự động được coi là nhà lănh đạo tối cao.

Giáo phận Đà Lạt bây giờ có một số các họ đạo Bắc di cư như thế. Đâu đâu cũng rợp một khuôn khổ, lễ nghi luôn linh đ́nh và sinh hoạt thường sầm uất. Riêng vùng Bảo Lộc này th́ cơ hồ chín mươi phần trăm giáo hữu gốc miền Bắc. Đó đây đều nghe nói tới những tên ‘mới’ Tân Bùi (Bùi Chu), Tân Thanh (Thanh Hoá), Tân Hà (Hà Nội), Tân Phát (Phát Diệm) v.v… Tân Hoá th́ mượn tiếng sau của từ ngữ Thanh Hoá, mong c̣n nhắc nhở được gốc gác quê cũ cho lớp con cháu mai này.

Tôi đă hoà ḿnh với đoàn người ngoan đạo thật thà nơi đây bằng tất cả niềm lạc quan cởi mở. Một năm tạm gác bút nghiên, xếp lại bài vở để thử ḷng ḿnh và học hỏi ngành hướng đạo tinh thần cũng như việc tổ chức giáo xứ. Cực nhọc th́ nhiều. Bực ḿnh cũng lắm. Tự ái bị va chạm liên miên. Nhưng bởi nghĩ rằng tất cả sẽ chóng qua, tôi cố tạo cho mọi chuyện được trơn tru êm thắm. Cha xứ có khó một chút, nhưng biết đâu lại giúp ḿnh biết thận trọng hơn trong công việc và tránh được những dịp quá dễ dăi buông thả. Ngay cả cái mục giao tiếp với nữ giới v́ thế cũng đỡ được những bất cẩn sai lầm.

Để khỏi phải lo sợ cái màn đêm âm u thanh vắng, giữa cảnh núi rừng cô quạnh, cũng như vào lúc chiến cuộc sôi bỏng với bóng tôi luôn phảng phất đó đây mùi tử khí rợn rùng, tôi đă mời mấy tên thiếu niên trong đoàn giúp lễ mỗi tối vào ngủ trong pḥng khách nhà xứ để thày tṛ cùng canh cửa giữ nhà. Tiếng cười đùa như át hẳn đi những cảm giác lo âu. Rồi đôi lần cha xứ vắng nhà hay ngại chuyện du kích địch mưu toan bắt cóc nên khăn áo di tản khỏi nhà một đêm, thày tṛ chúng tôi được dịp tung hoành ca hát. Khu nhà xứ cơ hồ vui như ngày hội. Lắm buổi trời trăng thanh gió mát, đứng trên lan can nh́n ra xa, với từng đồi trà chạy dài như vô tận, tôi bỗng thấy thương giải đất quê hương ḿnh quá, mảnh đất từ nguyên thuỷ vẫn dịu hiền thơm ngát như hương trà ban đêm.

Mười tháng ‘nghĩa vụ’ đă qua, tôi chuẩn bị về toà Giám Mục tŕnh diện trước khi đi nghỉ nốt hai tháng mùa hè. Mấy tên bạn có vẻ mừng cho tôi v́ đă can qua một cửa ải nổi tiếng. Có đấng hỏi tôi cái bí quyết đương đầu với ngài kinh cầu kẻo, tôi cứ ỡm ờ trả lời rằng cứ theo chính sách chỉ đâu đánh đấy cũng như thỉnh thoảng phải biết chơi cái tṛ ‘sáng tai họ, điếc tai cầy’!

Được thanh thản nghỉ ngơi, tôi như cởi được cái gánh nặng vô h́nh trên vai. Tuy nhiên, dẫu đêm có ngủ ngon giấc hơn, nhưng cũng không tránh khỏi đôi lần giật ḿnh khiếp sợ. Vẫn lẩn khuất đâu đây h́nh ảnh đen tối về một tương lai xa xôi. Biết đâu nẻo đường tận hiến rồi đây sẽ đưa ḿnh về những phương trời hẻo lánh hiểm nghèo hơn cả Tân Hoá. Và nữa, biết đâu, với tuổi đời chồng chất, ḿnh cũng lại đi vào cái khuôn khổ, cái cung cách cổ hủ khó thương của bậc đàn anh như vị Linh Mục già chốn kia. Lúc đó tư tưởng tôi xem chừng hơi lẩm cẩm, nhưng quả thật đă có những giây phút ḷng tôi đầy tràn cảm giác chán chường để khiến xui tôi toan tính chuyện bỏ cuộc.

Cũng may, những ngày xuôi Nam thăm cha đỡ đầu cho tôi có dịp ghé nhiều tỉnh miền Hậu Giang, được lắm cơ hội chứng kiến những công cuộc tông đồ truyền giáo đầy ư nghĩa, lại thêm tâm trí được nguôi ngoai thoải mái qua những buổi họp mặt thân thiện với nhiều bạn bè mới cũ, nên ư hướng dấn thân phục vụ như dần dà được khơi mạnh lại trong hồn, để tôi vẫn mạnh dạn và hăm hở trở về trường tiếp tục với bốn năm Thần học.

Ngày trở lại, anh em tay bắt mặt mừng, nhưng cũng xót xa khi thấy mất đi năm mạng trong danh sách. Da mặt người nào cũng như xạm nắng chiến trường, nhưng thấy ai cũng có vẻ nói năng chững chạc hơn. Một năm làm thày thiên hạ có khác! Nay trở về đơn vị, chắc rồi chả mấy lại ngựa quen đường cũ mà ‘nhất quỷ nh́ ma thứ ba học tṛ’, dẫu cho là học tṛ ban Thần học, những ngày chuẩn bị gần để lên chức ‘cha’.

Giờ đây, lớp chúng tôi được xếp vào phe đàn anh. Lớp học cũng như pḥng ngủ được di chuyển qua cánh phải của toà nhà học viện. Lại bài thi, lại khảo hạch, nhưng các môn học xem chừng gần Chúa gần Mẹ hơn, liên quan đến phần linh thiêng đạo giáo hơn. Tâm tư ai nấy đều hướng về những dịp ‘chịu chức’ trước mặt. Về lại trường sau năm thử thách vẫn thường được coi như khá chắc ăn. Đường trần và cơi tu đă được cân nhắc đắn đo. Nẻo đi đang gần tới đoạn kết cho những ngày chuẩn bị cẩn thận kỹ càng. Tiếng gọi thần thiêng như đă t́m được câu đáp.

Công Đồng Vatican II đang trên đà canh tân giáo hội. kể cả mặt phụng vụ lễ nghi, nhưng chưa kịp sửa đổi thủ tục lănh chức của hàng giáo sĩ, thế là chúng tôi vẫn được lệnh từ từ leo bảy bậc của hệ thống…quân giai truyền thống, kể cả cái nghi thức cắt tóc để chính thức thuộc hàng đạo đức.

Lúc này trường chúng tôi vẫn quen lần lượt mời các vị Giám Mục đến học viện phong chức cho các sinh viên. Ban thần học năm I th́ được ‘hớt tóc’ vào khoảng cuối niên khoá. Năm II lănh liền bốn chức nhỏ vào dịp Giáng Sinh và năm III th́ đầu niên khoá chịu chức năm (phụ phó tế), rồi trước khi đi nghỉ hè sẽ lănh chức sáu (phó tế) để về quê c̣n có dịp giúp việc bàn thờ. Việc lănh măo áo và ấn tín Linh Mục th́ thường được tổ chức ở quê quán địa phương đương sự, với Giám Mục sở tại chủ phong, dĩ nhiên là vào năm chót.

Chúng tôi được giảng giải cắt nghĩa thật kỹ lưỡng về ư nghĩa và tầm quan trọng của các chức thánh. Đó đây cùng rỉ tai ‘Người đời sẽ kính trọng anh, không phải v́ tư cách cá nhân, nhưng là do bảy chức thánh trên đầu’. Thế là tướng nào tướng nấy bắt đầu đăm chiêu tư lự. Có chàng tự nhiên thấy kém ăn biếng ngủ, nghĩ ngợi gần xa.

Thường th́ trước mỗi dịp chịu chức đều có dăm ba ngày tĩnh tâm cấm pḥng chuẩn bị. Tha hồ có thời giờ mà tâm sự, mà hàn huyên với Chúa: Thưa ngài, con có xứng đáng không? Bẩm Chúa, con sẽ phải làm ǵ, vân vân và vân vân. Cứ thế, anh em chúng tôi trải qua những đợt t́m hiểu, nguyện cầu và thúc ḿnh can đảm bước lên. Chả ai dám nghĩ ḿnh xứng đáng. Cụ nào cũng thấm lời Kinh thánh để ví ḿnh như stercora, tựa loài phân bón, tựa thứ chi lâm lan cốc mạt hèn. Nhưng bởi được thương đoái, được tha thứ, được cất nhắc lên hàng khanh tướng quần thần để cùng với vị Tôn Sư tối cao ra tài lương đống lo việc nước Trời. Đă mấy ai hiểu được ư, thấu được căn!

Theo nhịp bước với anh em, cơ hồ tôi cũng từng sụt sùi cảm động ở những buổi tiến lên nhận chức. Dịp cắt tóc chưa trọng đại, v́ chỉ là những nghi thức mở màn tượng trưng. Bốn chức nhỏ (giữ cửa đền thờ, đọc sách, trừ tà và giúp lễ) cũng chỉ là tiêu biểu tác vụ cho kẻ lo việc nhà Chúa. Đợi cho tới dịp chuẩn bị lănh chức năm, thường được coi là chức thánh đầu tiên, mà cũng được kể là bước tiến dứt khoát cho cuộc sống độc thân trót đời, tôi đă không tránh khỏi những đêm ngủ trằn trọc và những giây phút âu lo khác thường. Với lần quyết định này, tất cả sẽ kể như xong. Đại mộc lưu giang, bất đắc hồi cố. Đừng để chuyện dứt khoát hôm nay trở thành một quyết định trẻ con. Thế là với bất cứ giá nào cũng phải làm cho ra chín chắn trưởng thành.

Cầu khấn mấy th́ Chúa Mẹ cũng chẳng bao giờ hiện ra cho biết phải chọn có hay không. Ḿnh biết lấy ḿnh. Ḿnh tự lượng định lấy cuộc sống riêng ḿnh. Ơn thiêng chỉ để tiếp sức hỗ trợ. Bởi đây là một lời đáp, một lựa chọn tự do. Cái giá phải trả cho tự do hôm nay vô t́nh quá đắt, quá lớn lao. Chẳng lẽ đi t́m cầu cơ bói toán! Mà nhà tướng số nào dám nắm vững tương lai. Hoạ chăng chỉ dựa theo dấu vết quá khứ để nói ṃ chuyện mai hậu. Lại cũng khổ lắm, riêng với tôi, dẫu luôn chỉ là để giỡn đùa, lần nào có người toan bắt mạch cầm tay để trổ tài tử vi, họ cũng phát ngôn rằng con đường t́nh cảm rất ư sung túc nặng nề. Đề cập đến chuyện tu, nhất định sẽ thấy ngay vài nụ cười mỉm huyền bí.

Nhưng rồi đường dài nhất quyết thẳng tiến. Xao xuyến xúc động rồi cũng trôi qua. Ngày gieo bước chân định mệnh đă tới. Trần gian từ nay được trả lại cho gian trần. Lời hát ‘Chúa là gia nghiệp’ vang vang in sâu vào tâm khảm. Nhiều tướng khóc rưng rức lúc nằm đọc bài kinh cầu các thánh, tưởng chừng cửa thiên cung lấp ló đâu đây, với bóng dáng thần thánh chào đón. Đằng sau, gia quyến thân nhân cũng chẳng kém xúc động bồi hồi: Một của lễ đă được dâng hiến, một tặng vật đă được trao ban. Và rồi đây sẽ c̣n tiếp tục dơi theo cũng khích lệ trên vạn bước tông đồ.

Thế là qua tiếng Xin Vâng, chúng tôi đă tự ràng buộc vào sự xếp đặt của bề trên thay mặt Thiên Chúa. Sẽ không có yêu sách đ̣i hỏi. Sẽ chẳng c̣n giành giật cạnh tranh, nhưng chỉ là tuân phục, vâng nghe.

Rồi cuộc sống sẽ phải lồng khung trong giản dị khó nghèo. Công danh phú quư đă nhường hết cho người đời. Đường theo Chúa phải tách biệt với những sang trọng xa hoa. Chẳng dễ ǵ, nhưng năm tháng phải hằng ghi tâm khắc cốt để học cho được bài học ‘phú quư tợ môn tiền tuyết, công danh như thảo thượng sương’. Phải rồi, giàu sang sẽ chỉ như nắm tuyết rơi trước cửa và công danh chỉ giống hạt sương đọng trên ngọn cỏ mà thôi. H́nh ảnh một Hứa Do, một Sào Phủ nào đó lảng vảng nơi tâm trí.

Khó hơn nữa, phải biết chế ngự những đ̣i hỏi tự nhiên phát sinh nơi chính thân xác tâm can. Từ nguyên thuỷ của trời đất, chuyện âm dương nam nữ vẫn như hằng quấn quưt nhau và là nhu cầu phổ quát cho người đời mọi thời đại. Giờ đây chẳng ai bắt ép, không ai cấm đoán, nhưng khi đă hiểu thấu lời mời gọi siêu nhiên từ đáy hồn, ḿnh sẽ thấy một ư nghĩa và giá trị cao cả ẩn nấp đằng sau.

Đi tu không phải bởi khinh chê cuộc sống gia đ́nh, như ai cũng biết, hay v́ đam mê một cái ǵ bất thường, tỉ như kẻ có người yêu chột mắt mà rồi thấy ai cũng có mắt dư. Trước mặt không nh́n ra, ngoài miệng không phát biểu được, nhưng từ thâm tâm chúng tôi vẫn thấy có một cái ǵ vời vợi thiết tha kéo giục để tiến lên cho lư tưởng. Vẫn biết, từ bỏ bao giờ cũng thật xót xa, mà trần đời cùng t́nh yêu nam nữ lúc nào cũng đầy vẻ hấp dẫn lôi cuốn. Nhưng rồi, lời gọi trên cao cuối cùng đă thắng.

Tôi không thích những trang sách hay những bài kêu gọi đi tu bằng cách đưa ra mặt trái của đời sống con người, nhất là ‘doạ’ về những khó khăn trong bậc sống gia đ́nh, và cụ thể hơn nữa, về những nết xấu của nữ giới. Bởi lẽ, cũng nhờ có dịp t́m ṭi suy niệm, tôi đă sớm hiểu rằng cả nam cả nữ đều là công tŕnh Chúa tạo dựng với mục đích hỗ trợ bổ túc cho nhau, phái nào cũng có kẻ xấu người tốt. Bây giờ đi tu, ḿnh tự nguyện hiến thân quên chuyện thê nhi để nhờ chính Chúa bổ túc hộ tŕ. Trong cái tiến tŕnh ‘lội ngược ḍng’ ấy, cốt yếu là phải biết bám chặt Chúa để thay cho và vượt lên khỏi những nhu cầu tự nhiên.

Để có sức lội ngược gịng, tôi phải tự luyện kiên tŕ và bền vững trong ư hướng để có thể tạo được bản lănh cá nhân và không hề mang mặc cảm. Có được cái căn bản tối thiểu này chúng tôi mới dám b́nh thản lên đường. Cho cơi ḷng được nhẹ như gió. Cho con tim được êm tựa áng mây. Cho lối đi được nở hoa giữa sỏi đá khô cằn. Chỉ có niềm vui siêu nhiên mới tưới mát được hồn ḿnh sau những giờ khắc nóng bỏng bởi cuộc chiến nội tâm.

Mong sao tôi giữ được nét b́nh thản và yên hàn này măi cho cả cuộc đời, như một báu vật, một bửu bối cho quăng đường hành hoá. Người đời có thể vội vă nh́n ra nơi chúng tôi một cuộc sống có vẻ an nhàn dễ dăi bởi không phải cùng theo những bạn bè khác ngang lứa tuổi để xông pha trận tiền, giữa lúc đất nước điêu linh khói lửa, nhưng mấy ai hiểu được trận chiến chúng tôi khởi sự giao tranh sẽ là thập phần ác liệt và gay cấn, mà rồi chỉ được kết thúc khi ḿnh nhắm mắt xuôi tay.

Cuộc chiến ấy, không phải chỉ là ở góc cạnh của một hạn chế về của cải vật chất hay hy sinh nơi t́nh cảm thú vui, nhưng là một thôi thúc không ngừng để học làm một thứ superman: bên ngoài mềm nhũn như bún nhưng bên trong phải là sắt thép kiên cường. Phải học làm chủ những ước muốn và mọi tâm tư thầm kín nhất. Phải biết làm người với đầy đủ ư nghĩa nguyên thuỷ mà t́m tránh hết dấu vết tham sân để có thể hướng dẫn người khác. Chưa đủ nếu chỉ biết cách làm cho kẻ khác hiểu ḿnh và trọng ḿnh, như Tử Lộ từng khoe với thày là Khổng Tử. Cũng chưa đủ khi chỉ t́m hiểu và tôn trọng tha nhân như môn đệ Tử Cống. Nhưng quan trọng hơn cả và cơ bản hơn cả phải là Nhan Hồi luôn t́m cách tự hiểu và tự trọng ḿnh. Phải biết và phải trọng ḿnh trước, để mỗi phút giây t́m đường tu tỉnh, cải quá thiên thiện, ngơ hầu tạo lợi ích mà phục vụ người khác, qua việc t́m biết và trọng kính họ.

Và rồi, cái ngày trọng đại nhất, chuẩn bị đă dài, chờ đợi đă lâu, cũng đă tới. Bậc thang cuối cùng của chặng đường bước lên đă ở trước mặt. Đa số chúng tôi về quê thụ phong Linh Mục, theo ước muốn của hàng giáo phẩm, như một phần thưởng cho gia quyến họ hàng, mà cũng như một khích lệ cho bà con lối xóm để ai nấy được phấn khởi mà cổ vơ và nâng đỡ những mầm non ‘ơn gọi’ khác.

Với người đời th́ sau khi đỗ đạt sẽ có cái mục y cẩm quy hương, mang áo gấm về khoe làng. Nhưng chúng tôi th́ về quê để được lănh chức và được trao áo măo. Tôi c̣n nhớ rơ, giữa khung cảnh trang nghiêm của ngôi thánh đường mới được khánh thành, giữa tâm trạng náo nức của toàn thể xứ đạo Lạc Lâm, tôi đă không khỏi xúc động, dẫu cho bên ngoài đă không để rơi hạt nước mắt nào. Khi đưa đôi bàn tay ra để được vị Giám Mục chủ phong xức dầu thánh, tôi bàng hoàng lại một lần thấy ḿnh tựa như mơ. Có lẽ mẹ tôi cùng họ hàng thân quyến cũng bồi hồi không ít: có ai ngờ tới một ngày như hôm nay, ngày mà con chiên lạc bày của họ đạo Yên Tập tít mù nơi phương Bắc kia bất ngờ lại được gió đưa về miền núi thiêng, không ai một lần dám mong chờ tưởng ước.

Thế là tiệc tùng, mừng chúc. Cả thánh đường lẫn ngôi nhà nhỏ bé của mẹ tôi đă rộn ră tiếng cười vui không ngớt, kéo dài cả qua ngày lễ ‘mở tay’ long trọng vào sáng hôm sau. Lúc nào cũng như nghe vang lời thánh ca hào hùng: Từ ngàn xưa cha đă yêu con, cha gọi con giữa muôn người. Vui lắm, hănh diện lắm, nhưng cũng kể từ đó là trách nhiệm đă cơ hồ nặng trĩu trên đôi vai. Người đời bắt đầu gọi ḿnh là cha, nhưng cũng có nghĩa là người ta có quyền đ̣i hỏi, có quyền hạch sách, cũng như có quyền đợi mong ở ḿnh những cái ǵ khó khăn khác thường nhất. Ḿnh đă thực sự được trông chờ trở thành mọi sự cho mọi người. Được nâng lên cao để được thông chia san sẻ. Được xưng tụng trọng kính là để ra tay níu kéo, phục vụ.

Trước khi về lại trường học nốt mấy tháng chót của chương tŕnh Thần học, chúng tôi c̣n được mươi ngày thong thả để bay nhảy đó đây làm lễ ‘đầu mùa’, ra cái điều ḿnh là tân Linh Mục. Ơn thiêng vẫn dào dạt với đôi tay c̣n thơm ngát dầu thánh, đi đâu cũng được đón rước tưng bừng. Tôi cũng không dám ra ngoài cái thông lệ ấy, để rồi cùng cha đỡ đầu đi dăm ba nơi khác gọi là ra mắt bà con quyến thuôc. Ai cũng thầm nghĩ: đời người chỉ một lần, khác nào những cô dâu chú rễ sau lễ thành hôn tung tăng với tuần trăng mật, tân Linh Mục cũng nên vui cho trọn và vững tin rằng niềm vui ấy sẽ bền vững, dài lâu.

Thế là từ đây, mỗi ngày tôi đều được trao gửi một thần lực để thực hiện một phép lạ cao cả, là biến bánh và rượu nên Ḿnh và Máu Thánh Con Thiên Chúa. Chẳng nh́n thấy mà cũng chẳng cảm được, nhưng bầu khí linh thiêng bao trùm nhắc nhở bàn tay huyền nhiệm luôn lẩn khuất bên ḿnh.

Một đoạn đường mới đă bắt đầu. Vẫn được cười đùa, vẫn có thể vui giỡn, nhưng sứ vụ sẽ măi là nghiêm chỉnh trọng đại. Mỗi hơi thở, mỗi bước chân sẽ phải được gắn liền với cuộc sống siêu nhiên nơi Thần Linh của vị Thày Chí Thánh.

Từ nay Thày không gọi các con là tôi tớ nữa, nhưng sẽ là bạn hữu thâm giao.

Hăy liên kết với Thày trên mọi nẻo đường, để rồi đem lại hoa trái và ơn cứu độ cho người đời.

Tác giả Đường Phượng Bay

 

 

 

__________________________________________________________________________

 
setstats 1