|
Đường
Phượng Bay
YÊU
MÀU ÁO ĐEN
CHÍN
Quế
Thanh ráng ngồi dậy uống
ly sữa nóng đặt trên bàn
học cạnh giường ngủ.
Nàng đă phải bỏ lớp
hai ngày nay v́ cơn cảm sốt
giao mùa. Căn pḥng vắng lặng
khác thường. Thỉnh thoảng
mới nghe tiếng gió rít qua khe
cửa cùng với lùm cây sột
soạt bên ngoài. Đêm qua chắc
mưa nặng hạt nên bồn
cỏ trước nhà như c̣n
đẫm nước, ngả
nghiêng.
Nh́n
qua khung cửa kính c̣n mờ hơi
sương, Quế Thanh bỗng
thấy ḷng bâng khuâng khó tả
để rồi kư ức nàng bất
chợt như muốn t́m về
dĩ văng. Ai ngờ nổi tháng
ngày vụt qua tựa tên bay. Mới
hôm nào tưởng chừng
vĩnh viễn giă từ đèn
sách, thế mà giờ đây lại
tái ngộ cảnh sách đèn.
Trong khoảng thời gian ấy,
nàng c̣n nhớ như in bao biến
cố dồn dập xảy
đến cho ḿnh, khác nào cuộc
đời luôn quay quắt để
nàng cứ phải chạy theo
chiếc bóng mờ hạnh phúc
măi t́m trốn xa. Và rồi con
toán hóc búa trong tâm tư vẫn
không t́m ra được đáp
số. Tựa con thuyền lúc
nào cũng gặp những gịng
nước xoáy, chả biết
bao giờ mới cặp
được bến b́nh an cho
yên hàn sóng gió, băo táp.
Từ
chiếc radio nhỏ, tiếng
hát Phương Dung của đài
phát thanh quân đội bất
ngờ vang lên với bản 'Nỗi
buồn gác trọ'. Quế Thanh
bỗng nghe tê mê trong hồn.
Nàng chợt nghĩ thế là
ḿnh cũng cùng tâm sự của
người con gái trong bài hát.
Chỉ khác là ḿnh không đang e
ấp chuyện vu quy ! Có chăng
toàn ấp ủ những chuyện…vu
vơ chẳng đầu cuối.
Quế Thanh biết, cơn bệnh
đă vô t́nh làm tăng nỗi
buồn đơn côi tới
độ khó tả. Tuy chẳng
có trăng gầy, chẳng lắm
gió lùa lay ánh đèn hiu hắt,
mà thực sự cũng chẳng
dám nói ḿnh đang có ai để
mà nhớ nhung sầu muộn, nhưng
tâm trạng bâng khuâng quả thật
đang chiếm ngự tâm hồn
nàng. Cư xá đại học
hôm nay hoang vắng tựa hồ
thành phố ma. Mỗi tiếng
lá rơi ngoài hiên tưởng
chừng lại gieo thêm cảm
giác thê lương, chán chường.
Từ
ư nghĩ buồn chán ấy, Quế
Thanh bỗng như thấy giận
Hoàng. Sao chàng có vẻ vô t́nh
thái quá ! Chàng lúc nào cũng ung
dung như làn nước êm
đềm chảy xuôi theo gịng
sông, chẳng hề hay biết,
không màng đếm xỉa chi
đến ḷng sâu bùn lầy
rong rêu bên dưới. Hoàng dư
biết nàng như đứa bé
mới chập chững tập
đi, cần được
người lớn luôn cận kề
chăm sóc. Hoặc giống như
một v́ sao lạc cần
được chàng kéo lôi kẻo
sẽ mất hút trong tinh cầu
giá lạnh đơn côi. Chả
lẽ Hoàng chỉ biết cầu
nguyện để phó mặc
Chúa lo cho nàng thôi sao ? Nàng cũng
là con người đỏi hỏi
những tâm t́nh với cảm
xúc. Lư trí cùng đạo giáo
th́ luôn khô khan, cứng nhắc.
Không lẽ Hoàng là người
ít t́nh cảm ? Nhưng khuôn mặt
chàng, cặp mắt chàng đời
nào cho phép ḿnh tin như thế
! Vậy th́ phải chăng Hoàng
đă tự vạch ra cho ḿnh
con đường nghiêm khắc
để bảo vệ hướng
đi t́m lên lư tưởng của
chàng ?
Quế
Thanh tự đặt ra nghi vấn,
rồi lại tự cố t́m
câu giải đáp. Măi cũng
chưa được thoả măn
như ư, để rồi nàng
phải ráng nhủ ḿnh cần
chấm dứt nghĩ ngợi vẩn
vơ, bằng không chỉ tổ
kéo dài thêm cơn đau. Tuy nhiên
đầu óc nàng nào có dễ
dàng chịu yên nghỉ ! H́nh
ảnh ngày lễ Rửa tội
vào đầu tháng trước
lại như xuất hiện
trong tâm trí. Cho đến hôm nay
nàng c̣n nhớ rơ nét mặt tươi
cười khác hẳn mọi
khi của Hoàng sau phần nghi thức
đổ nước với lời
công bố tên thánh 'Têrêxa' của
nàng. Nhưng liền sau đó
Hoàng lại trở nên nghiêm
trang trầm tư, cơ chừng
để hết chú ư vào việc
lâm râm khấn nguyện. Và rồi
chỉ có thế. Chàng cư xử
như một người xa lạ,
hoặc chỉ quen sơ nàng.
Cung cách ấy khiến Quế
Thanh có cảm tưởng Hoàng
lại một lần cố t́nh
'bán cái' cho cha Tuyên úy ở
đây. Nhưng chàng nào có hiểu
cho rằng dù Linh mục Phong hay
Linh mục Quyến cũng không
bao giờ có thể thay thế
cho chàng được! Tâm tư
đâu phải dễ gặp
đúng nơi có thể thổ
lộ trọn vẹn ! Chỉ
c̣n chút an ủi là Quế Thanh
được sơ Lucia nhận
hướng dẫn phần thiêng
liêng. Tuy nhiên, với vị nữ
tu mới quen biết này, nàng
không hề đem câu chuyện
tu chùa Trại Hầm ra để
tâm sự. Những điều
thầm kín nhất của ḷng
nàng th́ chỉ có một người
là tri âm, nhưng người
đó lại như ở mù mịt
phương xa, dẫu không gian
ngăn cách thật là gần. Người
đó, Quế Thanh vẫn thường
tự hỏi, chả biết rồi
sẽ đóng vai tṛ ǵ trong
đời nàng mà, dù mới gặp
gỡ được vỏn vẹn
có hơn một mùa lá rụng
thôi, đă quả thật chi phối
trọn cả tâm tư nàng.
Hoàng vẫn c̣n đó để
nàng không hề có lư do mà than
khóc như ngày mất Viễn,
nhưng Hoàng biền biệt
cách trở v́ chàng thuộc về
một thế giới khác với
nàng. Cung đàn v́ thế mà măi
lỡ điệu lạc cung. Mọi
vấn vương rồi chỉ
đong thêm sầu tủi. Tâm tư
có tha thiết đến mấy
cũng chỉ đưa tới
tiêu điều, cô quạnh.
Nỗi
sầu đau này, Quế Thanh thầm
nghĩ, nào có khác chi tâm sự
xót xa của nhân vật Bội
Thanh trong 'Buổi sáng Bóng tối
Cô đơn' nàng mới đọc
tuần trước ! Phải, Bội
Thanh, người con gái cũng
mang một phần tên như nàng.
Bà Quỳnh Dao có dựng truyện
khéo cách mấy th́ cũng chỉ
diễn tả được một
hoàn cảnh bi thảm đến
thế là cùng. Rồi nhân vật
Can cũng ở một vị thế
trớ trêu tựa Hoàng. T́nh yêu
đành đi vào ngơ cụt. Bất
giác nàng tự hỏi chả lẽ
ḿnh rồi cũng sắp phải
theo chân Bội Thanh để t́m
quên bằng cái chết. Một
t́nh yêu tỏ bày và một t́nh
yêu câm nín, cái nào thường
chua xót đắng cay hơn ?
Bỗng
Quế Thanh giật ḿnh v́ có tiếng
động, xem chừng có người
mở ổ khoá ngoài cửa.
Quay lại, nàng nhận ra Quỳnh
Hoa, cô bạn ở chung pḥng, vừa
bước vào vừa lên tiếng:
-Quế
Thanh khá chưa ? Ráng ăn chút
ít cho mau lại sức nhé. Cuối
tuần này bọn ḿnh đi
party lớn bên Vơ bị. Họ
tổ chức măn khoá năm nay
xôm lắm.
Quế
Thanh ậm ự :
-Ḿnh
cũng... cố ăn. Dĩ nhiên
là mong mau khoẻ lại. Hy vọng
được đi chơi với
Quỳnh Hoa.
Quỳnh
Hoa nh́n Quế Thanh :
-Thấy
bồ xem chừng xanh lắm. Ít
ngủ sao ? Mà coi như bồ có
điều chi nghĩ ngợi buồn
rầu th́ phải.
Quế
Thanh cười gượng :
-Có
chi mà nghĩ với ngợi !
Đau nằm bẹp như thế
này ai mà vui được
Quỳnh
Hoa tiến lại vỗ vai Quế
Thanh :
-Thôi
nói chơi vậy mà. Cố tĩnh
dưỡng nhé. Ḿnh về lấy
tập sách để lên lớp
ngay. Chiều nay lại có bài
test nữa.
Nói
xong, cô nàng chạy hấp tấp
ra cửa. Một luồng gió ùa
vào khiến Quế Thanh phải
vội khép hai nẹp áo len trước
ngực. Bỗng đâu nàng như
thấy ḿnh vừa thoát cơn
tra khảo của Quỳnh Hoa. Mà
sao cô nàng này tinh thế ! Mới
vừa ngó đă biết ḿnh ngủ
ít mà nghĩ ngợi nhiều.
Dĩ nhiên Quế Thanh phải chối
hết, cũng như phải trả
lời cho xong về câu chuyện
đi party bên trường Vơ bị,
chứ trong thâm tâm nàng nghĩ có
các vàng ḿnh cũng chẳng
đi. Cái h́nh ảnh không mấy
tốt đẹp về anh chàng
Sinh ngày nào ngoài phố chợ
c̣n như ám ảnh nàng. Rồi
gần đây nữa, mấy
ông sinh viên của chính viện
đại học này cũng mấy
lần làm Quế Thanh bực
ḿnh không ít. Thành ra đề cập
tới chuyện đàn đúm
party chỉ tổ làm nàng khó chịu
thêm.
Đă
có những lúc Quế Thanh tự
hỏi phải chăng ḿnh
đang tự làm khổ ḿnh khi
có lối sống cơ hồ quá
khác biệt với các bè bạn.
Có thật người ta nham nhở,
bê bối ? Có phải ḿnh cần
hết sức nghiêm trang mới
mong tránh được phiền
toái sau này ? Nhưng c̣n những
đứa bạn ḿnh th́ sao ?
Xem chừng đa số đều
vui sướng thản nhiên cả.
Có đứa nào phải đặt
vấn đề này nọ đâu
!
Nhiều
lần rồi, vào những ngày
nghỉ cuối tuần, Quế
Thanh cũng theo bè bạn đi bát
phố hoặc thăm các thắng
cảnh quanh thị xă, nhưng về
nhà dường như lần nào
nàng cũng chỉ thấy buồn
thêm. Nhóm bạn gái trong học
xá cứ như luân phiên nhau rủ
rê mời mọc, cô này khoe phở
Bằng đường Hàm Nghi
ngon nhất nước, cô khác
quảng cáo tiệm ḿ vịt
Thanh Kư đường Phan
đ́nh Phùng chẳng đâu bằng,
rồi quán cháo gà số một
Hà đức Bản ngay cổng
trường Đoàn thị
Điểm đường
Trương vĩnh Kư, hoặc
chè sáu món thượng hạng
bên trường Tàu Tân Sanh...
Ngay cả những nhà hàng nồi
tiếng như Chic Shangai, L'Eau
Vive hoặc Mékong, Quế Thanh cũng
đều có dịp cùng bè bạn
tới ăn. Chẳng hiểu tại
sao, tiệc tùng càng lớn, liên
hoan càng linh đ́nh th́ nàng lại
càng thấy ḷng trống vắng.
Từ thâm tâm, nàng mơ hồ
lo sợ những ngày vui gượng
gạo rồi đây sẽ chỉ
gợi lại những kỷ niệm
ră rời. Chính Quỳnh Hoa và
vài cô bạn thân khác cũng phải
bỡ ngỡ về nàng. Có
đứa làm bộ nói đùa
rằng bởi Quế Thanh đẹp
nên nàng buộc ḷng phải tỏ
vẻ lănh đạm, làm cao. Nhưng
nàng chẳng mấy quan tâm lưu
ư. Điều hệ trọng là
ở hồn ḿnh, người
ngoài nào thêm bớt cho ḿnh
được chút ǵ buồn
vui !
Nhưng
rồi hôm nay nàng lại phải
đương đầu với
t́nh trạng căng thằng rối
ren trong tâm trí. Cơ sự là thế
nào? Không lẽ lại chỉ tại
Hoàng ? Mà Hoàng làm sao ? Đâu phải
Quế Thanh chưa biết rằng,
dù muốn dù không, Hoàng cũng
sẽ chẳng làm chi được
cho nàng, một khi định mệnh
đă rơ rệt an bài. Khổ nỗi,
biết là một chuyện, c̣n
quên đi để vui với cuộc
sống lại là một chuyện
khác. Mà c̣n khổ hơn nữa,
tâm sự đó sẽ chẳng
hề chia sẻ được
với ai, kể cả với chính
chàng. Chỉ c̣n nước thui
thủi tự đếm bước
ḿnh đi. Cỏ hoa hai bên có ngậm
ngùi cũng ráng nín lặng. Sỏi
đá dưới chân có tủi
hờn cũng phải làm ngơ.
Để rồi với tháng
ngày qua đành cố nén từng
nhịp đập của con tim
cho tâm tư bớt giao động,
bẽ bàng.
Quế
Thanh như mê dại bàng hoàng. Nỗi
cô đơn như xâm chiếm,
như gặm nhấm hồn nàng
để nghe tứ bề đầy
ắp nhớ thương, cho nàng
thầm mơ ước giá có
ai giúp ḿnh phép mầu mà khâu
kín lại được con tim
để ḷng bớt rạo rực.
Thật trớ trêu, càng sợ
nghe những bản nhạc buồn,
Quế Thanh càng như muốn nhẩm
hát, dù chắc rằng sẽ chỉ
lại thấy năo nùng thêm trong
hồn, chứ nào phải có
chút hy vọng sẽ hoan hỉ
theo tiếng nhạc đàn sáo của
Lộng ngọc với Tiêu lang !
Thế là bất giác môi nàng
đă nhâm nhi theo giọng của
ban tam ca nào đó mà ca tụng
'Những bước chân âm thầm',
và rồi dẫu trong xót xa tuyệt
vọng, nàng thầm mơ
được Hoàng tới thăm,
dù chỉ một phút giây, dù
không nói lời nào, cho rặng
thông già bớt hờn tủi,
cho mây trời thôi ră rời, cho
gió đỡ lạnh và cho sầu
ngưng lắng đọng trong
mắt biếc đă mỏi ṃn
v́ nhung nhớ, đợi chờ.
Cùng lúc, lời thơ ngọt lịm
của thi sĩ họ Hàn bỗng
dưng như rộn ră trong trí
Quế Thanh : Ở đây sương
khói mờ nhân ảnh, Ai biết
t́nh ai có đậm đà !
Quế
Thanh tự nhủ nỗi niềm
và tâm sự của Thuư Kiều
xưa tại lầu Ngưng Bích
có buồn th́ chắc cũng chỉ
như tâm sự của ḿnh lúc
này là cùng. Mà cô Kiều c̣n may
mắn biết làm thơ để
ngâm 'vài bốn câu’ cho đỡ
buồn, chứ với ḿnh chỉ
biết câm nín, như thảo mộc,
tựa đất đá. Chả
khác chi nàng Chiêu Quân đời
xưa chỉ biết ôm kín nỗi
sầu riêng trên đất Hồ
để nh́n cỏ lá phai sắc
úa màu.
Buồn
quá, Quế Thanh đứng dậy
mở cửa bước ra ngoài
để men theo dăy hành lang hẹp
đi tới căn pḥng khách lớn.
Lúc nàng sắp ngồi vào đàn
piano để thử dạo vài
bản cho khuây khoả th́ trời
bỗng đổ mưa nặng
hạt. Tiếng mưa rơi lộp
độp trên mái nhà khiến
Quế Thanh đành quay lại chỗ
ghế salon để ngồi nh́n
mưa bên ngoài. Mưa như trút
nước, tựa hồ trút
theo cơn hờn giận vô
h́nh. Từng cơn gió rít dường
như muốn phụ hoạ
để đập phá trả
thù. Chả biết trời thù
đất hay đất hận
trời ? Mà cả hai cùng hoài
câm nín. Ngày nào trời đất
mới hiểu được
nhau để con người bớt
bơ vơ lạc loài ?
Từ
chỗ giận Hoàng, Quế Thanh
bỗng dưng quay ra giận ḿnh.
Đúng rồi, chỉ tại
ḿnh nhút nhát dè dặt quá nên mới
thành nông nỗi thế này. Ḿnh
cứ đ̣i đóng vai tṛ và
giữ cung cách một ni cô khiến
Hoàng làm sao thấy được
những ngơ ngách của tâm tư
ḿnh. Ngày c̣n khoác áo nhà chùa th́
không nói chi, chứ hôm được
ngồi lâu giờ cùng Hoàng bên
pḥng khách Năng Tĩnh, ḿnh
đă hoàn toàn đổi nếp
sống, cớ sao c̣n vẫn cứ
e dè vô lư như thế ? Một
cơ hội bỏ Iỡ là một
đời ân hận, với mối
t́nh đơn phương tẻ
lạnh năo nề. Nào ai đền
bù được cho bớt xót
xa lúc này ! Ai cấm ḿnh không
được nói chữ yêu thương
? Ai có quyền cản ḿnh sống
thật với con tim ? Ai dám bảo
người con gái dậy th́
không được phép mơ
ước thuộc trọn về
người ḿnh yêu ? Nếu
không, nhắc đến Bồng
lai Nát bàn sẽ c̣n có nghĩa
chi ? Quế Thanh tự hỏi v́
đâu ḿnh đă không bạo
thêm một chút nữa để
nh́n thẳng vào mắt chàng mà
tỏ t́nh. Biết đâu nơi
đáy ḷng chàng cũng cuồn
cuộn muôn đợt sóng thương
yêu đang đợi chờ
được cộng hưởng
đáp ứng ! Bây giờ chắc
muộn quá rồi. Có gọi thầm
tên chàng ngàn vạn lần
đi nữa cũng bằng không.
Có ân cần vỗ về con tim
ray rớt cũng chỉ là thừa.
Dại ơi là dại. Ngu hỡi
là ngu. Giá mà ḿnh khôn được
thêm một tí, nhất định
chiều hôm ấy phải có một
nụ hôn, dẫu là vội vă,
hay ít ra những ṿng tay ôm đầy
ắp ân t́nh, để trời
đất sẽ phải cùng xao
xuyến, ngất ngây. Nối tiếp
sẽ phải là những buổi
cùng dắt tay dạo chơi
đây đó, qua những con
đường có bóng cây êm mơ,
cho bầu trời cao nguyên thêm nồng
ấm, cho hoa cỏ hai bên sườn
đồi thêm nở tươi,
nhất là cho nụ cười
của ḿnh giữ măi được
nét thắm hồng, rạng rỡ.
Lúc đó mỗi bờ thác khe
suối sẽ phải là một
góc nào đó của thiên
đường. Những cánh anh
đào bên rừng thông sẽ
hoá thành những ngọn nến
thắp sáng hồn ḿnh. Nghe chừng
hơi lăng mạn t́nh tớ
đấy, nhưng chàng và tôi
cùng có quả tim trong thân xác
để nhận cũng như
cho đi những cái đẹp
nhất của đời người.
Có chi là xấu, là gớm ghê
đâu ! Dẫu Chúa dẫu Phật
cũng chẳng nỡ tố giác
kết án. Mà chỉ thương
chỉ yêu thầm kín thôi cũng
được, miễn là ḿnh
biết chàng giống như chàng
biết ḿnh đang yêu. Chả cần
làm chi hay nói ǵ thêm nữa. Chỉ
cần ánh mắt chiếu sáng
đời nhau và hơi thở
sưởi ấm tim nhau. Chắc
cả hai đều không mong
đợi đ̣i hỏi chi hơn
thế. Nào cần Hoàng phải
theo chân nhân vật Trương
vô Kỵ của 'Đồ long kư'
để từ chức giáo chủ
hầu dẫn Triệu Minh đi
lập tổ ấm riêng. Không,
nhất định không. Chỉ
một chữ yêu ngầm hiểu
với nhau là xong. Như kiểu
nói 'ắt có và đủ’
trong toán học. Như căn bản
vui sống của loài người
qua mọi thời đại. Bởi
t́nh yêu đă phát xuất từ
chính Thượng đế tối
cao, nên mọi hiện hữu
đều phải bao gồm
trong t́nh yêu. Thành ra nhà văn nào
đó đă viết không ngoa rằng
t́nh yêu là tôn giáo thứ nhất
của loài người, tại
v́ từ t́nh yêu mà có mọi sự
cũng như thiếu t́nh yêu
con người sẽ không c̣n
là con người nữa.
Riêng
với Hoàng, đă hẳn chàng
đang ôm ấp lư tưởng
cao vời, nhưng nhất định
phải có những lần chàng
đă nghĩ như ḿnh đang
nghĩ đây. Mà có thể
chàng c̣n b́nh thường, c̣n
nhân loại hơn nhiều
người khác nữa. Cái
khuôn mặt tinh tường, cái
dáng dấp nghệ sĩ cùng với
cái giọng nói đầm ấm
ấy không thể nào thuộc về
những cỡ người khô
khan t́nh cảm. Buổi chiều
chia tay hôm nào, chắc Hoàng phải
làm ra vẻ thật vội vă
để che giấu nỗi cảm
xúc bên trong. Không chừng chàng cũng
đă phải can đảm và
giằng co lắm khi phải mượn
hết bàn tay của Linh mục
Quyến tới Linh mục Phong
để giúp ḿnh. Lỡ một
điều là ḿnh đă không kịp
nhận ra, khác nào đẩy chàng
đi mau hơn vào khúc đường
phân cách ly biệt. Lỗi tại
ḿnh hết. Ráng mà chấp nhận
nỗi đam mê trong niềm ân
hận giày ṿ, cấu xé. Đừng
nên than trách chàng tàn nhẫn hững
hờ nữa.
Thế
là Quế Thanh như muốn nổi
điên. Ruột gan nàng nóng tựa
lửa, đồng thời lại
có cảm giác giống như ḿnh
đang mộng du, đầu óc
quay tít với một cơn
mơ huyền hoặc. Nàng
đăm đăm ngó ra lối
đi trải sỏi dọc theo
hàng cây soan. Thời gian chờ
mong sao nó lâu dài và tàn nhẫn
thế, nhất là khi phải
mong chờ trong ảo tưởng,
tuyệt vọng ! Bởi
tương lai là ṿm trời tối
đen mờ mịt, mà hiện
tại cũng chả tươi
sáng đủ để có sức
đánh thức kỷ niệm thời
ấu thơ cho ḷng bớt cô quạnh,
năo nề.
Cơn
mưa dứt từ lúc nào nàng
cũng không hay. Tiếng ồn
ào tan lớp phía dưới xa
khiến nàng như chợt tỉnh
để hiểu rằng giờ
break trưa đă tới. Không
chừng mấy chàng sinh viên
cùng lớp sẽ theo chân nhóm nội
trú ghé cư xá để
thăm nàng. Thế là Quế
Thanh vội vă trở về
pḥng, vừa đi vừa ho khan
theo luồng gió lạnh.
Lúc
người phụ tá nhà ăn
bưng lên cho nàng tô cháo đậu
xanh để ăn trưa th́ sơ
Lucia cũng vừa bước vào
cửa. Sau mấy lời thăm
hỏi b́nh thường, người
nữ tu đặt tay lên trán Quế
Thanh rồi tươi cười
nói :
-Đầu
Quế Thanh bớt nóng rồi.
Chắc Thánh nữ Têrêxa thêm lời
cầu cho ḿnh đấy.
Nhưng xem chừng da c̣n hơi
xanh, cố giữ đừng ra
gió mới mau hết.
Quế
Thanh vừa thổi cháo vừa
đáp vội :
-Cảm
ơn ma sơ.
Sơ
Lucia kéo ghế ngồi kế
bên rồi ra vẻ ân cần :
-Thật
ra rất nhiều người mới
lên ở Đà Lạt chưa
quen khí lạnh nên dễ bị
đau lắm. Tốt hơn cứ
phải mặc áo cho thật
ấm.
Quế
Thanh như ngoan ngoăn :
-Vâng,
ma sơ nói đúng lắm.
Sau
mấy phút im lặng, vi nữ
tu lại nh́n Quế Thanh thân mật
:
-Tôi
thấy Quế Thanh lâu nay như
có điều chi buồn th́ phải.
Có đúng v́ thế mà ưa mặc
áo màu tím không ? Tôi chẳng tin
chỉ v́ nhớ nhà. Lớn rồi
mà !
Quế
Thanh hơi lúng túng :
-Nhớ...nhà
th́ có, nhưng buôn th́ chả thấy
lư do ǵ ma sơ ạ.
Giọng
sơ Lucia như thêm vỗ về
:
-Bây
giờ Quế Thanh đă tin
Chúa. Ngài sẽ chăm sóc và hướng
dẫn mọi bước chân
ḿnh đi. Chả làm ǵ mà phải
buồn lo. Có thể vời tâm
hồn tế nhị, Quế
Thanh thấy không vui với một
số bạn bè ngổ ngáo, nhất
là mấy ông sinh viên loại...trẻ
không tha già không thương bên
văn khoa. Nhưng rồi riết
sẽ quen. Đâu cũng sẽ
vào đấy.
Quế
Thanh như thở phào nhẹ
nhơm sau câu phỏng đoán cùng
với lời cố vấn ...xa
vời của sơ Lucia :
-Vâng,
Quế Thanh cũng nghĩ thế.
Cầu mong Chúa thêm ơn sức
để vượt qua
được mọi chông gai thử
thách đường đời.
Rồi
như để kéo câu chuyện
xa hơn theo tư tưởng vị
nữ tu, Quế Thanh khẽ mỉm
cười :
-Cứ
như ma sơ thế này có phải
sướng không . Chả c̣n chi
phải lo lắng phiền toái nữa.
Lúc nào cũng có Chúa ở cận
kề. Đúng như người
ta bảo : Tu là cội phúc,
t́nh....
Sơ
Lucia ngắt vội :
-Phúc
th́ đâu cũng phúc được.
Tất cả tùy ở ḿnh thôi.
Chỉ có kẻ quen ảo tưởng
rồi đứng núi này thấy
núi kia cao mới là khổ. Ham mộng
mơ mà quên thực tế cuộc
đời th́ dẫu ở bậc
nào cũng chẳng bao giờ
được an vui.
Quế
Thanh cơ hồ vừa tỉnh
thức. Mấy câu trao đổi
đơn giản của vị
nữ tu đă vô t́nh giúp nàng
hiểu rơ hơn về ḿnh,
để nàng bất ngờ tự
nhủ cần phải ngước
nh́n lên cao để gặp
được ánh sáng và nghị
lực.
Chiều
hôm đó, Quế Thanh ráng theo sơ
Lucia lên nhà nguyện Năng
Tĩnh xem lễ. Nàng bỗng thấy
phấn khởi khác thường.
Rặng hoa giấy hai bên
đường như rực màu
hơn. Mấy cḥm mimosa xem chừng
quyến rũ hơn và hoàng hôn
cũng trở nên đẹp
hơn trên những cḥm núi phía
xa.
|